Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-01-07 05:14:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu trong mười ngày mà con trai vẫn thông suốt thì bà cũng quản nữa.

 

Tiểu Hoa : “Bà nội, để con mua vé cho bà và luôn, ngày nào ạ?”

 

Thẩm Phượng Nghi : “Sáng mai !”

 

Cả đêm hôm đó, Tiểu Hoa gương mặt đang ngủ say của con gái mà nỡ chợp mắt, sáng hôm ngủ dậy quầng mắt thâm. Tần Vũ thấy liền : “Mẹ con nỡ, mười ngày nếu bà nội về thì sẽ đưa Tiểu Tinh Tinh về .”

 

Tiểu Hoa lúc mới nhớ vẫn chuyện nhà cửa ở kinh thành chiếm dụng cho họ , cô sơ qua vài câu để nắm tình hình.

 

Tần Vũ : “Được, . Trước đây cũng thấy lạ, cả dãy phố đó chỉ nhà chiếm?” Bà tiếp: “Lần về cũng đơn thuần là theo bà nội, bản cũng về xem . Mẹ sang bên cũng mười năm , kinh thành bây giờ nữa?”

 

Mười giờ sáng, Tiểu Hoa ga tiễn bà nội, và con gái. Tiểu Tinh Tinh khi lên tàu ôm lấy cổ , thơm một cái lên má , : “Mẹ ơi đừng nhớ con nhé, con sẽ về nhanh thôi.”

 

Con bé xong mà nước mắt Tiểu Hoa chực rơi, cô cố kìm nén đáp: “Được, Tiểu Tinh Tinh lời bà ngoại và bà cố nhé.”

 

Tiểu Tinh Tinh dõng dạc như lớn: “Mẹ ơi con ạ.”

 

Đợi tàu chạy , Tiểu Hoa sân ga vẫn kịp định thần, trong lòng giống như một sợi dây buộc c.h.ặ.t lấy con gái , ngừng lay động.

 

Trên tàu, Tiểu Tinh Tinh khi còn thấy nữa cũng bắt đầu rơm rớm nước mắt, hỏi bà ngoại: “Bà ngoại ơi, bao giờ chúng mới về ạ? Con nhớ .”

 

Tần Vũ dở dở : “Mới thế nhớ ? Không bảo kinh thành thăm nhỏ Nam Qua, Tiểu Long và Tiểu Hổ ?”

 

“Vậy chúng thăm Nam Qua xong là về luôn nhé.”

 

Tần Vũ đáp: “Được!”

 

Tiểu Tinh Tinh hỏi: “Thế tối nay về ạ? Bây giờ con nhớ lắm ...”

 

Thẩm Phượng Nghi xoa đầu con bé, nhẹ nhàng dỗ dành: “Sắp , bà cố và bà ngoại sẽ sớm đưa Tiểu Tinh Tinh về thôi.”

 

Tiểu Tinh Tinh một lát ngủ , Thẩm Phượng Nghi với con dâu: “Đứa trẻ khái niệm xa nhà, lúc thật sự thấy mới bắt đầu cuống lên đấy.”

 

Tần Vũ chút xót xa: “Trẻ con đứa nào chẳng quấn ,” bà kể chuyện nhà cửa chiếm dụng cho chồng .

 

Thẩm Phượng Nghi để tâm lắm : “Bây giờ giữ mạng là lắm , mấy chuyện đó cũng chẳng tính đến nữa.”

 

Mười giờ sáng ngày 3 tháng 5, ba đến ga tàu kinh thành, Tiểu Tinh Tinh xuống tàu là tinh thần phấn chấn hẳn lên, đông tây. Khi về đến ngõ Bạch Vân, Thẩm Phượng Nghi và Tần Vũ trong lòng đều vô cùng cảm thán.

 

Thẩm Phượng Nghi : “Thật giống như một giấc mơ, chớp mắt một cái mười năm trôi qua .”

 

Tần Vũ thở dài: “ ạ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-544.html.]

Đang chuyện thì thấy một bé đeo cặp sách về, bọn họ hỏi: “Các bác tìm ai ạ?”

 

Thẩm Phượng Nghi : “Bác tìm ai cả, bác về nhà thôi.”

 

Cậu bé hoài nghi họ một cái đeo cặp chạy vội nhà.

 

Tần Vũ : “Mẹ ơi, con bé coi chúng !” Dứt lời thì thấy bé đó đang cửa nhà , bà vội gọi: “Mẹ ơi, đó chắc là Tiểu Nam Qua ?”

 

Tiểu Tinh Tinh lập tức gọi lớn: “Cậu nhỏ Nam Qua, cháu là Tiểu Tinh Tinh đây, nhỏ Nam Qua ơi!”

 

Tiểu Nam Qua vứt cặp sách xuống, lập tức chạy : “Tiểu Tinh Tinh? Sao cháu đến đây?”

 

Trong nhà, Đồng Tân Nam thấy tiếng động liền mở cửa xem, thì thấy chồng và em dâu dẫn theo một bé gái đang trong ngõ, cô nén nước mắt gọi một tiếng: “Mẹ, Tiểu Vũ, hai về !”

 

Vào đến nhà, Thẩm Phượng Nghi liền hỏi con dâu cả: “Tân Nam, Hoài An rốt cuộc là chuyện thế nào?”

 

Đồng Tân Nam bảo Tiểu Nam Qua dẫn Tiểu Tinh Tinh sân chơi, đó mới : “Vẫn là vì chuyện Tiểu Nam Qua, đứa nhỏ ở trường bắt nạt, nó là con cái nhà ‘Hắc ngũ loại’, đều chơi với nó, mấy đứa nghịch ngợm tan học còn vây lấy bắt nạt Tiểu Nam Qua, lôi nó xuống hố bùn. Có Hoài An đón con thấy, về nhà là cả cứ là lạ.”

 

Đồng Tân Nam xong liền dậy: “Mẹ, chắc ăn gì, để con lấy chút đồ ăn cho cả nhà.”

 

Thẩm Phượng Nghi định bảo đói, nhưng nghĩ đến Tiểu Tinh Tinh chắc đang đói, liền hỏi con dâu: “Có trứng gà ? Để chưng cho Tiểu Tinh Tinh một quả, đứa nhỏ tàu chẳng ăn gì mấy.”

 

“Có ạ, nghỉ ngơi để con cho.”

 

bếp bận rộn, Tần Vũ cũng theo , hỏi: “Chị dâu, chuyện từ bao giờ thế, chị sớm?”

 

Đồng Tân Nam : “Chuyện từ tháng Ba, cũng bận, vạn bất đắc dĩ em cũng phiền chạy một chuyến xa thế , già yếu .”

 

“Bác cả bây giờ ạ?”

 

Đồng Tân Nam trả lời: “Chị khuyên nhủ mãi cũng , ôi, tối về ngay thôi.”

 

Tần Vũ hỏi: “Chị với Hứa U U ? Anh cả vốn cưng chiều nó nhất.”

 

Buổi chiều tối, Tần Vũ đang dạy con bé sách trong nhà thì thấy ngoài cổng tiếng động, bà ngoài một cái, lúc đầu tưởng là chiếm nhà về, khi thấy ông về phía mới nhận chính là Hứa Hoài An. Bà kinh ngạc đến trợn tròn mắt, Hứa Hoài An gầy đến mức biến dạng.

 

Lúc bà mới thực sự hiểu tại chị dâu gửi bức thư như .

 

Thẩm Phượng Nghi vốn dĩ trong lòng vẫn còn chút vướng mắc với con trai, nhưng khi thấy thành thế , bà lập tức nước mắt giàn giụa, hỏi: “Mẹ vẫn còn đây, coi mạng sống của gì thế?”

 

Hứa Hoài An ngờ về, ngẩn đó, nghẹn ngào gọi một tiếng: “Mẹ!”

 

Thẩm Phượng Nghi lấy khăn tay lau nước mắt, bảo con trai theo bà nhà, hỏi: “Đang yên đang lành thiết sống nữa? Tân Nam là vì chuyện Tiểu Nam Qua chịu uất ức, nghĩ già đầu thế , chẳng lẽ đến mức đó .”

 

 

Loading...