Anh khựng một chút, cô : "Tiểu Hoa, cả đời chắc cứ thế thôi, nỡ thấy em cũng như . Em nỗ lực, cầu tiến như thế, em nên xa hơn."
Hứa Tiểu Hoa cúi đầu, khẽ : "Anh cũng nỗ lực mà, sinh viên ưu tú của đại học Kinh đô, cuộc sống còn chịu , em chịu ?"
Từ Khánh Nguyên mím môi: "Tiểu Hoa, đành lòng."
Một câu khiến mắt Tiểu Hoa ươn ướt: "Em chỉ từ chối một công việc thôi mà đành lòng , chịu bao nhiêu ấm ức, em cũng đành lòng chứ bộ! Chỉ cho phép đành lòng, cho phép em đành lòng ?" Vì sợ con thức giấc, càng về giọng Tiểu Hoa càng nhỏ .
Từ Khánh Nguyên rõ mồn một, ôm lấy Tiểu Hoa, chậm rãi : "Tiểu Hoa, thực sự là thấy ấm ức gì cả. Em ở đây với mười năm, chúng còn một cô con gái, thấy cuộc đời trì hoãn. Anh một công việc thể nuôi gia đình, một yêu thương, đây là cuộc sống mà bao nhiêu mơ ước đấy."
So với cha , và bao nhiêu mang xiềng xích xuất trong thời đại , cuộc đời thực sự may mắn .
Tiểu Hoa mang theo chút giọng mũi : "Em , gì em cũng ."
Cảm thấy chuyện nếu cho rõ ràng thì đêm nay chắc chẳng yên , cô nghĩ một lát : "Anh Khánh Nguyên, những gì em là đùa , em thực sự định học đại học. Cơ hội đối với em hiện tại đúng là hiếm , nhưng đối với em thì chắc."
Từ Khánh Nguyên yên lặng cô hết, chút nghi hoặc hỏi: "Tiểu Hoa, em học đại học Công nông binh ?"
Tiểu Hoa lắc đầu: "Không , là đại học chính quy thời gian thông qua kỳ thi đại học cơ," đến đây, Tiểu Hoa ghé sát tai khẽ: "Anh Khánh Nguyên, tin em , tối đa hai năm nữa thôi là ..."
Từ Khánh Nguyên bỗng cắt ngang lời cô: "Thôi Tiểu Hoa, nữa, ngủ ."
Tiểu Hoa ngẩn : "Sao ?"
Từ Khánh Nguyên nắm tay cô, chậm rãi : "Không gì, ngủ !"
Tiểu Hoa , trực giác mách bảo tâm trạng gì đó đúng. Mấy năm nay, mỗi khi cô định hé lộ chút tin tức, đều biểu hiện như , cô nhịn hỏi: "Anh Khánh Nguyên, thực em định gì đúng ?"
Từ Khánh Nguyên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô thêm một chút, đối diện với ánh mắt rực cháy của vợ, kìm mà dời mắt , thản nhiên : "Không , dù cũng là mấy lời đau lòng, sợ xong mất ngủ."
Sự bài xích của quá rõ ràng, Tiểu Hoa cũng thêm nữa, xuống cạnh : "Được , ngủ thôi!"
Đợi khi nhịp thở của cô dần đều đặn, Từ Khánh Nguyên nghiêng đầu, đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô. Cô tưởng giấu kỹ, nhưng rằng thỉnh thoảng khi ngủ mơ cô những từ ngữ lạ lẫm.
Anh nhớ rõ, tháng đầu tiên khi Tiểu Tinh Tinh chào đời, cô gặp ác mộng giật tỉnh giấc. Anh hỏi cô mơ thấy gì, cô lẩm bẩm một câu: "Em mơ thấy dẫn Tiểu Tinh Tinh du lịch, bỏ quên con bé ở ngoài bến xe một , em định tìm thì phát hiện chứng minh thư mất , quét mặt thế nào cũng xong, điện thoại còn hỏng nữa..."
Nói xong cô ngủ , sáng hôm tỉnh dậy dường như quên mất chuyện đêm qua.
Từ đó về , càng thấy may mắn vì lấy cô là , nếu với tính cách thiếu cảnh giác như , chẳng chuyện gì sẽ xảy nữa.
Sáng sớm hôm , Tiểu Hoa vẫn còn đang trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy ai đó hôn lên má , cô lầm bầm một câu: "Anh Khánh Nguyên, định ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-514.html.]
"Ừ, Tiểu Hoa, em ngủ thêm lát nữa !"
"Vâng."
Khi Tiểu Hoa tỉnh dậy nữa hơn bảy giờ sáng, Tiểu Tinh Tinh bên cạnh vẫn đang ngủ ngon lành, hai má ửng hồng, Tiểu Hoa nhịn hôn một cái lên mặt con.
Cái đuôi nhỏ dường như nhận đang hôn , khóe môi khẽ hiện nụ , nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, ngủ tiếp.
Sau khi ngủ dậy, Tiểu Hoa thấy một tờ giấy để bàn học, đó : "Tiểu Hoa, suy tính , vẫn thấy em đừng Thiên Tân nữa, và Tiểu Tinh Tinh đều nỡ xa em."
Tiểu Hoa chút hiểu, đột nhiên nghĩ thông suốt thế nhỉ? Lại còn trút bỏ gánh nặng tâm lý, lấy và con gái để khuyên cô đừng .
Tiểu Hoa kể cho bà nội , Thẩm Phụng Nghi : "Có gì lạ , Khánh Nguyên chắc chắn là nỡ để con , đó là sợ lỡ dở con, đó nghĩ thực sự thể chấp nhận việc con ở đây, nên mới xuống nước với con thôi."
Tần Vũ hỏi con gái: "Thực sự nữa ?"
"Không ạ, là vì Khánh Nguyên, bản con cũng . Nếu đây là cơ hội học đại học, con chắc chắn sẽ ."
Tần Vũ : "Con cần giải thích với , vốn dĩ khi thành gia lập thất, suy nghĩ cho đối phương là chuyện bình thường, sẽ vì con mà ý kiến với Khánh Nguyên ."
Hứa Tiểu Hoa trúng tim đen, mặt đỏ lên, gọi một tiếng: "Mẹ!"
Tần Vũ : "Mau ăn cơm , lát nữa còn , hôm nay lẽ tuyết, buổi tối về sớm một chút."
Tiểu Hoa gật đầu lời, hỏi : "Mẹ, bao giờ ba mới qua đây ạ?"
Tần Vũ thở dài: "Vẫn nữa, hy vọng cuối năm thể về, hôm qua Tiểu Tinh Tinh mới hỏi xong, cũng chẳng trả lời con bé thế nào, giờ chỉ mong ba con nghỉ hưu cho ."
Bà với con gái: "Nghĩ nghĩ , con và Khánh Nguyên cứ bầu bạn bên sống qua ngày thế chắc là phúc phận, và ba con cái phúc đó . Phía Thiên Tân , thì thôi, lát nữa con với Khánh Nguyên một tiếng, bảo con rể đừng để tâm quá."
"Dạ !"
Tiểu Hoa đến cổng đơn vị gặp Hoa Hậu Nguyên đạp xe tới, thấy cô, ông lập tức xuống xe.
Ông béo hơn so với mấy năm , rõ ràng là cuộc sống gia đình viên mãn.
Tiểu Hoa chào một tiếng, Hoa Hậu Nguyên hỏi cô: "Tiểu Hoa, chuyện ở xưởng nước ngọt Thiên Tân, cô cân nhắc thế nào ? Phía Khánh Nguyên chắc vấn đề gì chứ?"
Tiểu Hoa : "Anh vấn đề gì, là bản cháu , cảm ơn ý của kỹ sư Hoa."