Ngô Khánh Quân vội vàng hỏi: "Cũng ở bệnh viện Hữu Nghị ạ? Bố thật là, chuyện lớn như mà chẳng báo cho chúng một tiếng!"
Hứa Tiểu Hoa vô cảm đáp: "Ai mà chứ?" Vì con Hứa U U mà nhà họ Hứa bây giờ tan đàn xẻ nghé, hai con họ như từng chuyện gì xảy , chỉ sống cuộc đời của riêng .
Cô nghĩ mà thấy chút bất công, thấy Ngô Khánh Quân vẻ mặt ngơ ngác, trong lòng cũng thấy thiếu kiên nhẫn: "Anh Khánh Nguyên, Tâm Di chắc đến , thôi!"
Lúc chuẩn , Hứa Tiểu Hoa sực nhớ , hỏi một câu: "Anh quê của bố đẻ Hứa U U ở ?"
Ngô Khánh Quân gật đầu: "Ở thành phố Nguyên, tỉnh Sơn."
Lúc Hứa Tiểu Hoa mới tin rằng bác họ của Chương Lệ Sinh chính là bố đẻ của Hứa U U, trong lòng nhất thời thấy phức tạp.
Liếc Ngô Khánh Quân một cái cùng Từ Khánh Nguyên rời .
Ngô Khánh Quân cũng chẳng để tâm đến thái độ của cô, cửa hàng thực phẩm phụ mua một ít quà cáp chuẩn thăm bố vợ.
Đồng Tân Nam đang gọt táo cho Hứa Hoài An, gọt với ông: "Hoài An, cũng đừng để tâm lời của thím gì, thím chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, nếu thực sự cần đứa con trai nữa thì thím chẳng đến đưa cơm cho ."
Hứa Hoài An gật đầu: " , chỉ thấy với , hơn bảy mươi tuổi còn lo lắng cho ."
Đồng Tân Nam đưa táo cho ông, thở dài: "Mẹ lúc sắp cũng vẫn lo lắng cho như , thế hệ cha họ đều thế cả."
Lại an ủi ông: "Chẳng thím bảo về ăn bữa cơm tất niên ? Đây là cơ hội , lúc đó hãy chân thành xin và bày tỏ thái độ với thím, chuyện sẽ qua thôi."
Hứa Hoài An khổ một tiếng.
Ngô Khánh Quân chính là lúc , gọi: "Bố, chuyện bố viện lớn như bố chẳng với chúng con một tiếng? Nếu nãy gặp Tiểu Hoa và Khánh Nguyên thì con cũng chẳng bố ở đây!"
Anh một xong mới chú ý đến phụ nữ bên giường bệnh của bố vợ, lúc nãy cứ ngỡ là hộ lý nên cũng chẳng để ý, nhưng khi bà , mỉm , Ngô Khánh Quân mới muộn màng nhận nữ đồng chí hộ lý.
Anh khẽ hỏi: "Bố, vị là...?"
Đồng Tân Nam : "Cô là đồng nghiệp của Hoài An, cô họ Đồng, cháu là chồng của U U ?"
"Vâng, cháu chào cô Đồng ạ!"
Đồng Tân Nam bắt tay xong mới : "Hoài An cũng sợ cháu và U U lo lắng, vả U U đang ở cữ, bên phía Hoài An gia đình Tiểu Hoa để mắt tới ."
Ngô Khánh Quân : "Bố, U U ở cữ chẳng còn con ? Bác sĩ thế nào ạ? Có nghiêm trọng bố?"
Vẫn là Đồng Tân Nam trả lời, cho đến khi Ngô Khánh Quân bảo tối nay đến trông đêm thì Hứa Hoài An mới lên tiếng: "Không cần!"
"Bố, đây là việc con nên mà, bố cứ yên tâm, phía con thể xin nghỉ ..."
Hứa Hoài An ngắt lời: "Không cần , bà nội mà thấy con và U U sẽ vui."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-403.html.]
Câu khiến Ngô Khánh Quân sững sờ, cứ như thể và U U là những kẻ thể lộ diện , khẽ gọi một tiếng: "Bố!"
Hứa Hoài An xua tay: "Con về , chăm sóc U U cho , chuyện của bố liên quan gì đến các con."
"Bố, bố thế U U sẽ đau lòng lắm."
Hứa Hoài An đầu : "U U trưởng thành , bà nội Tiểu Hoa hơn bảy mươi tuổi , Khánh Quân, con nên hiểu ý của bố."
Thấy thái độ của ông kiên quyết, Ngô Khánh Quân nhất thời thấy nghẹn lời: "Bố, U U luôn coi bố là bố ruột, bố thế ..."
Hứa Hoài An xua tay.
Ngô Khánh Quân mắt đỏ hoe, để đồ bước ngoài.
Ngô Khánh Quân , Hứa Hoài An cũng chút thẫn thờ, dù cũng là tình cha con bao nhiêu năm, nhưng ông cũng Tân Nam đúng, ông hơn bảy mươi tuổi , vì mấy em ông bất hòa, lạnh nhạt mà lén rơi bao nhiêu nước mắt.
Sáng sớm còn với ông, Tiểu Hoa bảo ông đêm ba mươi về ăn một bữa cơm đoàn viên.
Mẹ ông, em trai ông và cháu gái ông hết đến khác nhượng bộ vì mối quan hệ huyết thống , còn ông thì ?
Nghĩ đến đây, Hứa Hoài An thở dài một tiếng thật sâu.
Đồng Tân Nam bên cạnh thấy ông như , dịu dàng khuyên nhủ: "Anh là để an ủi tấm lòng khổ cực của thím, U U là một cô gái thông minh, chắc chắn sẽ hiểu thôi. Hoài An, điều quan trọng nhất lúc là tịnh dưỡng cho , sớm ngày xuất viện mới ."
Thấy ông dường như lọt tai, Đồng Tân Nam : "Sáng nay em đến thấy trạng thái của Cửu Tư cũng lắm, sớm xuất viện thì Cửu Tư cũng thể nghỉ ngơi hơn."
Đoạn hội thoại lập tức kéo Hứa Hoài An khỏi dòng suy nghĩ của , ông gật đầu: "Phải, Cửu Tư cường độ công việc lớn, thường xuyên thức đêm, mỗi về nhà cả nhà đều mong nó nghỉ ngơi nhiều hơn. Tân Nam, cô hỏi bác sĩ giúp xem hôm nay thể xuất viện ?"
Đồng Tân Nam : "Được, em ngay đây, đừng vội."
Không ngờ bà ngoài gặp Ngô Khánh Quân ở hành lang, đối phương rõ ràng là đang đợi bà, thấy bà tới liền lập tức : "Đồng chí Đồng, chuyện phiền cô một chút."
"Cháu cứ !"
Ngô Khánh Quân lấy mười đồng đưa qua: "Bố bây giờ đang giường bệnh, cũng chẳng dám tranh luận với ông, tránh ông bực . chợt nhớ đó bố cho U U ít tiền, giờ ông chắc chẳng còn bao nhiêu , tiền phiền cô cầm giúp để đóng viện phí."
Trước đó tiền của bố vợ đều vợ cuộn sạch , U U sinh con, bố vợ cho một khoản tiền nữa, trong lòng suy tính lẽ bố vợ cũng chẳng còn bao nhiêu tiền.
Đồng Tân Nam ngạc nhiên Ngô Khánh Quân, đó lắc đầu : "Số tiền cô tiện cầm , tránh để Hoài An nổi giận. Hơn nữa viện phí cháu đừng lo, bố Tiểu Hoa sáng nay nộp một khoản , chắc là đủ dùng."
"Vậy cô cầm lấy mua chút đồ ăn cho bố cháu để cải thiện bữa ăn."
"Ba bữa cơm đều do bà nội Tiểu Hoa gửi đến, thực sự dùng đến ."
Thấy bà , Ngô Khánh Quân đành cầm tiền về, một câu: "Vất vả cho cô quá." Anh nghĩ, nếu gì bất ngờ, vị đồng chí họ Đồng đại khái sẽ cùng bố vợ xây dựng gia đình mới.