“Ồ, gây họa gì chứ, mày đây là lòng mà, gì cha nào lo lắng cho con cái, con bé đó chỉ nước ơn mày thôi.”
Bao Lan Dung thấy cô giận, trong lòng buông lỏng một chút, bước tới ôm lấy cánh tay cô: “Cô ơi, con ngờ thật sự cha đòi bán con gái , đây con cứ tưởng Kiều Kiều còn nhỏ , hiểu lầm cha , nhưng ý của cả thì cha nó thật sự nhẫn tâm quá!”
Bao Tịnh Hồng bình tĩnh hỏi: “Thế giờ thì , định bắt con bé đó về gả cho thằng ngốc ?”
Bao Lan Dung lưỡng lự một chút, khẽ “” một tiếng.
Cô gật đầu, một cái tát giáng thẳng mặt, như thể dùng hết sức bình sinh.
Bao Lan Dung ôm mặt, hiểu cô , chỉ cô mắng: “Thật khó cho mày khi nghĩ cái lý do để lừa tao, Lan Dung, năm nay mày cũng gần bốn mươi tuổi , hả, mày tưởng mày bốn tuổi, là mười bốn tuổi? Cái gì mà , bản mày phân biệt ?”
Bao Lan Dung rưng rưng nước mắt gọi một tiếng: “Cô!”
Bao Tịnh Hồng nghiến răng : “Nếu mày thì bám lấy tao, ép tao đưa mày đến Bắc Kinh tìm Hoài An; nếu mày thì nên cái già vứt hết da mặt mới đưa mày chuyến , mày những điều mà còn chuyện dơ bẩn như thế, đừng Kiều Kiều là do Tiểu Hoa và Tần Vũ cứu về, cho dù là một chúng quen , mày dùng thủ đoạn cũng là thất đức lắm .”
“Cô ơi, con cố ý , con chỉ là lúc đó đầu óc lú lẫn, nghĩ đến thái độ của Hứa Tiểu Hoa nên thấy phục, con thật sự cố ý, thư gửi con hối hận ngay.”
Bao Tịnh Hồng chẳng gì thêm, chỉ bảo: “Thân già của tao chẳng còn sống mấy năm nữa , mày thì giỏi giang lắm , chắc cũng chẳng thèm mấy lời lảm nhảm của tao, đường ai nấy , mày cũng đừng bước chân cái cửa nhà tao nữa.”
Đây là đoạn tuyệt quan hệ, Bao Lan Dung sợ đến thót tim, bao năm qua cô trợ cấp cho cô ít, bên cha đẻ cô con cái đông đúc, dù thương xót cô thì tiền đưa cho cũng hạn.
cô thì khác, con trai cô giỏi giang hiếu thảo, khi chú qua đời cũng để cho cô ít đồ đạc, cô chỉ cần nới lỏng kẽ tay một chút là đủ để cô và Kỳ Kỳ cải thiện cuộc sống .
“Cô ơi, con thật sự , cô đừng thế, con sợ lắm, cô ơi, cô thương con gần bốn mươi năm mà...”
Bao Tịnh Hồng sang bảo giúp việc trong nhà: “Tiểu Phương, mời ngoài , đừng mở cửa cho cô nữa.”
Chị Phương lập tức lôi ngoài, ngay cả túi táo cô mang đến cũng đặt luôn ở ngoài cửa.
Sau khi đuổi , Bao Tịnh Hồng mới định thần , một bức thư xin cho chị dâu.
Lúc Thẩm Phượng Nghi nhận thư là một tuần , bà bảo Tiểu Hoa cho , em dâu cắt đứt quan hệ với cháu gái, bà chút cảm thán: “Chuyện thật khó hiểu, vốn dĩ định kết hai nhà, cuối cùng thành thế .”
Tiểu Hoa : “Cũng may là chuyện của bác cả và Bao Lan Dung thành, nếu chúng cũng mệt mỏi theo.” Bây giờ cô và bà nội ngày càng thiết, đôi khi chuyện cũng chẳng cần kiêng dè gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-334.html.]
Thẩm Phượng Nghi cháu gái , mỉm : “Tiểu Hoa, bác cả cháu dọn ngoài là dọn ngoài hẳn , cho dù bác chọn tái hôn thì cũng tự tìm nhà bên ngoài mà sống, bà ngần tuổi , chẳng mài dũa với nàng dâu mới nữa .” Trải qua chuyện của Tào Vân Hà, bà rõ mười mươi, con trai trưởng tai mềm, tính tình quá đỗi thật thà.
Nếu gặp phụ nữ hiểu chuyện thì gia đình còn yên chút, chứ hễ khó chiều một tí là nhà cửa loạn cào cào lên cho xem.
Bà già , chẳng cứ dọn dẹp hậu quả cho con trai mãi.
Chiều tối hôm đó, Thẩm Phượng Nghi bảo cháu gái cùng đến chợ rau tìm Kiều Kiều.
Lúc hai tìm thấy Kiều Kiều trong ký túc xá, sắc mặt Kiều Kiều lắm, trông vẻ hốt hoảng, Tiểu Hoa vội hỏi: “Kiều Kiều, ?”
Kiều Kiều mếu máo : “Ký túc xá trộm , về đến nơi thấy chăn đệm xới tung lên, thì bộ quần áo mới dì Tần mua cho cũng biến mất, may mà để tiền trong ký túc xá.”
“Thế những khác thì ?”
“Cũng lục lọi hết cả, may mà cùng một chị nữa về, nếu hôm nay đúng là tình ngay lý gian chẳng cho hết.” Vì cô mới chuyển vị trí công tác, mấy ngày nay cô đều là về đầu tiên, hôm nay vì chị Diêu cùng phòng khỏe nên khi xong việc cô qua quầy đậu phụ của chị Diêu giúp một tay.
Thẩm Phượng Nghi hỏi: “Báo công an ?”
Kiều Kiều lắc đầu: “Dạ ạ, bảo báo với chủ nhiệm xem chủ nhiệm thế nào.” Mấy họ bàn bạc với , cảm thấy chuyện chắc là do trong chợ , chỉ trộm mỗi phòng họ, hơn nữa cũng dấu vết cạy khóa.
Rõ ràng là trong tay chìa khóa phòng họ.
Kiều Kiều vài câu mới sực nhớ hỏi: “Bà nội, Tiểu Hoa, tới đây? Có chuyện gì tìm con ạ?”
Thẩm Phượng Nghi khẽ kể nội dung bức thư của Bao Tịnh Hồng: “Kiều Kiều, hôm nay bà lời xin cháu, chuyện là do bà giữ miệng, kể với một họ hàng quê, cô mới thư về thôn cháu.”
Lý Kiều Kiều thấy bà áy náy tự trách, trong lòng khỏi xúc động, bỗng chốc ôm lấy bà cụ: “Bà nội, con bà cố ý mà, bà đừng tự trách , từ khi con tới đây bà đối xử với con chẳng khác gì Tiểu Hoa cả, bà là bà nội của Tiểu Hoa, cũng là bà nội của con.”
Thẩm Phượng Nghi cô , hốc mắt đỏ: “Ừ, lắm!”
Lý Kiều Kiều khoe với họ: “Báo cho một tin vui, chủ nhiệm phê duyệt cho con chuyển chính thức , vị trí của con sẽ cố định ở quầy dưa muối.”
Hứa Tiểu Hoa vội vàng: “Thế thì quá , đỡ vất vả hơn , trời mưa tuyết rơi cũng chẳng ảnh hưởng gì tới nữa.” Chợ rau Đông Môn là chợ trong nhà, nhưng Kiều Kiều đây ở bộ phận rau xanh, chiều nào cũng kéo xe rau thừa khắp các ngõ hẻm để bán, hoặc mấy trạm xe buýt đông , nửa đầu năm thì còn đỡ, chứ sắp mùa đông đến nơi , cứ chạy như mãi sợ là sẽ đổ bệnh mất.