Tạ Tâm Di đảo mắt một cái: "Câu mà cũng hỏi ? Ai gọi là béo chứ? Vậy mai cũng gọi là Trình , xem vui ?!"
Trình Bân vội : "Được , xin hàng ? Cô mà gào cái giọng đó lên thì chẳng còn mặt mũi nào mà ai nữa."
Tạ Tâm Di bật : "Đi nhanh , và Tiểu Hoa đang chuyện cần bàn, rảnh tiếp !"
Trình Bân mặt dày : "Bọn thế , cho tham gia với nào, trong xưởng chuyện gì ho thế?"
"Nói là theo đuổi Trịnh Nam, theo đuổi mãi mà đấy, chuyện thấy ?"
"Được Tạ Tâm Di, cô giỏi lắm, dây cô nữa, tránh ?" Nói đoạn đạp mạnh bàn đạp, chiếc xe đạp lao v.út xa.
Tạ Tâm Di ngẩn ngơ theo một lát, khẽ với Tiểu Hoa: "Mình thấy Trình Bân còn ho hơn Tiểu Hình một chút."
Đầu óc Hứa Tiểu Hoa bỗng "khựng" một nhịp, cô ướm hỏi: "Nếu đổi là Trình Bân đến nhà sửa đồ, thấy ?"
Tạ Tâm Di suy nghĩ một lát : "Thế thì thật đấy, mà cũng lúc lấy lòng như ? Chắc c.h.ế.t mất."
Hứa Tiểu Hoa nụ nhàn nhạt gương mặt cô bỗng hiểu nút thắt ở . Hóa cô nàng để mắt đến Trình Bân, nhưng Trình Bân để mắt đến Trịnh Nam!
Cô nhắc nhở Tâm Di: "Nếu thích Tiểu Hình thì chuyện sớm, nếu càng kéo dài càng khó giải quyết. Mẹ và phía Tiểu Hình, khuyên nên chuyện một cách nghiêm túc một ."
Tâm Di thở dài : "Được , tối nay về sẽ với là thực sự thích Tiểu Hình. Còn mấy thứ đồ hộp, bánh kẹo với bóng đèn Tiểu Hình mua cho nhà , sẽ trả hết."
Cô hỏi Hứa Tiểu Hoa: "Còn thì ? Dạo và Từ Khánh Nguyên vẫn chứ? Sắp đến Tết Trung thu , chắc sẽ về thăm nhỉ?"
Hứa Tiểu Hoa gật đầu: "Vâng, thư bảo là sẽ về ạ."
Tạ Tâm Di chút ngưỡng mộ : "Thật quá! Cậu định sẵn từ sớm thế cũng , gặp những chuyện phiền lòng như ."
Hứa Tiểu Hoa nghĩ đến Từ Khánh Nguyên, khóe môi khỏi hiện lên một nụ . Ngày mai là Trung thu, Khánh Nguyên sẽ đến đón Tết cùng cô, chỉ là tối nay đến là sáng mai?
Từ Khánh Nguyên bên , tan ca về ký túc xá lấy đồ, chuẩn bắt xe buýt lên thành phố. Bạn cùng phòng Đàm Kiến Hoa hỏi: "Tiểu Từ, về đón Tết ?"
"Vâng, định về một chuyến."
"Giờ luôn ? À, thấy lên thành phố lắm, nhà nhà ở đó ?" Anh câu là thẳng mắt Từ Khánh Nguyên. Anh luôn cảm thấy bạn sinh viên mới đến gia cảnh chắc hẳn tầm thường.
Tuy ăn mặc giản dị nhưng cử chỉ và thái độ khi gặp chuyện rõ ràng khác hẳn với những như họ, ngược chút phong thái giống như những công t.ử thanh cao trong các vở kịch thời xưa.
Đặc biệt là tháng , hiểu Kỹ sư Ôn chuyện gì mà cứ ba ngày hai trận tìm của Tiểu Từ. Hết bảo ghi chép sổ sách đúng quy định, bảo phiếu báo cáo kiểm nghiệm đưa vấn đề. Theo họ thấy, công việc của Tiểu Từ là quy phạm nhất , Kỹ sư Ôn đúng là bới lông tìm vết. Nghe thôi thấy bực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-309.html.]
nào Tiểu Từ đối mặt với Kỹ sư Ôn cũng đều kiên nhẫn, sửa đổi theo đúng yêu cầu mà cô đưa .
Nếu lúc xong sẽ mang về ký túc xá thêm, hề vội vàng nóng nảy. Những như họ đều cảm thấy vô cùng thán phục.
Đàm Kiến Hoa đang mải suy nghĩ thì Từ Khánh Nguyên : "Không , nhà ở đây, qua nhà đối tượng ở nhờ một đêm."
Đàm Kiến Hoa lập tức bật dậy khỏi giường: "Cái gì? Đối tượng của ? Anh qua nhà đối tượng ở nhờ, nhà cô khinh ?" Theo thấy, như chẳng là tự hạ thấp mặt đằng gái ?
Từ Khánh Nguyên ôn tồn : "Sẽ , nhà cô đều ."
Đàm Kiến Hoa lắc đầu : "Cái đúng là trái tim lớn thật đấy."
Từ Khánh Nguyên mỉm , lấy từ trong gói đồ một chiếc bánh trung thung vị quýt băng đưa cho Đàm Kiến Hoa: "Hẹn ngày gặp !"
Đàm Kiến Hoa nhận lấy: "Cảm ơn nhé!"
Sau khi Từ Khánh Nguyên , hai khác trong ký túc xá cũng lượt về. Hỏi đến Từ Khánh Nguyên, Đàm Kiến Hoa : "Lên thành phố đón Tết , cái đúng là vô tư quá, tối nay còn ở nhờ nhà họ hàng đấy, chẳng sợ khinh ."
Tống Trường Kiều : "Nếu là khác thì nghĩ đằng gái lẽ sẽ coi thường thật, nhưng Tiểu Từ thì dù nhà gái quan to chăng nữa chắc cũng nỡ coi thường . Anh xem Tiểu Từ mới đến ba tháng thôi mà trong đơn vị ai chẳng quý ? Kỹ thuật , thái độ nghiêm túc, lúc việc với bọn cũng vô cùng kiên nhẫn."
Đàm Kiến Hoa : " thấy Kỹ sư Ôn chẳng quý , thấy cô ba ngày hai trận tìm rắc rối cho Tiểu Từ ?"
Tống Trường Kiều liền "hì hì" một tiếng : "Tiểu Đàm , còn trẻ quá, thấu đạo lý bên trong !"
Đàm Kiến Hoa lập tức hứng thú: "Nói thế nào?"
Tống Trường Kiều hỏi: "Cậu tự xem, và Tiểu Từ cùng một công việc, hơn Tiểu Từ ?"
Đàm Kiến Hoa lắc đầu: "Sao thể chứ? mới nghiệp trung cấp, là sinh viên danh giá học hành chính quy, chuyên nghiên cứu, so với ? Anh xằng bậy gì thế?"
Tống Trường Kiều : "Thế là đúng , Kỹ sư Ôn phê bình ? Mà cứ nhằm một Tiểu Từ mà mắng."
"Chắc vì thấy tương lai hơn , còn là loại gỗ mục thể điêu khắc ."
Tống Trường Kiều : "Đó là một mặt, còn một khả năng khác nữa, đó là cố ý tìm rắc rối cho Tiểu Từ đấy."
Đàm Kiến Hoa "hừ" một tiếng: "Lão Tống, nãy giờ mà chẳng khác gì cả. vẫn là Kỹ sư Ôn thích !"
Hồ Vĩ Niên bên cạnh hai họ giằng co nãy giờ vẫn rõ ràng, liền : "Lão Tống, đừng trêu Tiểu Đàm nữa. Cậu yêu đương bao giờ thì những uẩn khúc bên trong," mới với Đàm Kiến Hoa: "Ý lão Tống là Kỹ sư Ôn lẽ để mắt đến Tiểu Từ . Giữa nam và nữ thì cứ tới lui tiếp xúc vài chẳng là sẽ thiết ?"
Đàm Kiến Hoa mà há hốc mồm: "Chắc chứ? Tiểu Từ đối tượng mà, thấy coi trọng đối tượng lắm, thường xuyên thư cho cô , cứ nửa tháng là nhất định lên thăm một ."