Thập Niên 60: Được Sĩ Quan Độc Miệng Bá Đạo Cưng Chiều - Chương 374: Tôi Cũng Có Thể Cho Hồng Anh Một Mái Nhà
Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:47:28
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về Nam Đảo, bọn họ một nhiệm vụ khẩn cấp, mãi cho đến đầu tháng sáu mới về.
Hôn lễ của Quách Hồng Anh và Trử Minh ngày mười ba tháng sáu, cách thời gian hôn lễ đến mười ngày.
Du Uyển Khanh về nhà ngày thứ hai liền Quách Hồng Anh kéo huyện thành mua đồ cần thiết cho đám cưới, Hoắc Lan Từ thì tìm Khang lão bàn bạc, xem thể tranh thủ một căn nhà nhỏ cho Trử Minh và Quách Hồng Anh ở Gia Thuộc Viện .
Cho dù chỉ một phòng khách một phòng ngủ, cũng hơn là ở trong ký túc xá bệnh viện.
Quách Hồng Anh và Trử Minh hiện nay đều là quân tịch, cộng thêm Trử Minh trong mấy nhiệm vụ đều biểu hiện xuất sắc, cho nên Khang lão và chính ủy khi bàn bạc, quyết định phá lệ phân một căn nhà cho Trử Minh và Quách Hồng Anh.
Chỉ là căn nhà phân cho bọn họ là những căn hộ nhỏ lầu gia thuộc, mà là căn nhà đất phía nhà Hoắc Lan Từ.
Căn nhà chiếm diện tích lớn, chỉ một gian nhà chính, một gian bếp nhỏ và một phòng ngủ lớn, vì là nhà đất, hơn nữa chút tồi tàn , cho nên luôn ai chọn căn nhà .
Sau khi Hoắc Lan Từ lấy chìa khóa, liền tìm Trử Minh, : “Đi thôi, dọn dẹp nhà của cho t.ử tế, như sẽ cần chen chúc trong căn phòng nhỏ ở ký túc xá nữa.”
Trử Minh vô cùng bất ngờ, vẻ mặt dám tin, chìa khóa trong tay, còn ngỡ như đang mơ: “Cho nên, cũng thể cho Hồng Anh một mái nhà.”
Mái nhà , là một căn ký túc xá chật hẹp.
Đây là điều đây bao giờ dám nghĩ tới.
Hoắc Lan Từ gật gật đầu: “Chỉ cần tu sửa, quét vôi trắng, chúng giúp đỡ, hai ngày thời gian chắc là thể xong .”
Quân khu thiếu nhất chính là , tùy tiện hô một tiếng, một đám lớn đến giúp đỡ .
Du Uyển Khanh và Quách Hồng Anh huyện thành hai ngày, đợi khi các cô về, căn nhà cũ nát đây quét vôi một , ngói vỡ nóc nhà cũng mới, chị dâu Hàn và chị dâu Đinh Hương còn dẫn các chị dâu ở Gia Thuộc Viện núi c.h.ặ.t tre một hàng rào mới.
Quách Hồng Anh cất bộ đồ cần thiết cho đám cưới trong ký túc xá, còn kịp nghỉ ngơi t.ử tế một chút, Trử Minh tìm đến cửa.
Anh : “Hồng Anh, đưa em đến một nơi.”
Quách Hồng Anh chạy khỏi phòng, đến mặt Trử Minh mới hỏi: “Anh cần huấn luyện ?”
“Hôm nay nghỉ ngơi, ngày mai huấn luyện.” Nói xong, liền đạp xe đưa Quách Hồng Anh đến ngoài nhà họ Hoắc.
Quách Hồng Anh nhà họ Hoắc Trử Minh: “Anh đưa em đến tìm Uyển Khanh? Chúng mới tách mà.”
Trử Minh lắc lắc đầu: “Không tìm chị dâu.”
Anh dựng xe đạp xong liền nắm tay Quách Hồng Anh vòng qua con đường nhỏ bên cạnh nhà họ Hoắc, mười mấy mét liền đến bên ngoài một căn nhà tu sửa mới tinh.
Tường trắng, ngói xanh, còn sân nhỏ hàng rào.
Trử Minh đẩy cửa hàng rào , dắt Quách Hồng Anh .
Quách Hồng Anh nhỏ giọng : “Căn nhà tu sửa khi nào ? Lần em hái rau vẫn là nhà đất mà.”
Vườn rau của Uyển Khanh ngay gần đây.
“Được , Trử Minh, chúng thể trong , nếu sẽ mắng đấy.” Tự ý xông nhà khác, một khi kiện đến chỗ chính ủy, là chịu kỷ luật.
Trử Minh , chỉ nắm tay cô tiếp tục trong, đến ngoài cửa, mới lấy từ trong túi một chiếc chìa khóa đặt lòng bàn tay Quách Hồng Anh: “Vợ của , chào mừng về nhà.”
Quách Hồng Anh chìa khóa trong lòng bàn tay, Trử Minh, cô về phía cánh cửa mắt: “Đây, đây là của chúng ?”
Trử Minh gật gật đầu: “, đây là phòng tân hôn của chúng , cũng là nhà của chúng ở Nam Bình.”
“Mau mở xem thử.”
Quách Hồng Anh cẩn thận dè dặt mở cửa nhà , đẩy liền thấy một căn nhà lớn quét vôi trắng, bên trái bên căn nhà lớn đều một cánh cửa, một bên là thông đến nhà bếp nhỏ, một bên là thông đến phòng ngủ.
Hồng Anh bây giờ đang là phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-duoc-si-quan-doc-mieng-ba-dao-cung-chieu/chuong-374-toi-cung-co-the-cho-hong-anh-mot-mai-nha.html.]
Cô đến nhà bếp xem thử, lớn, mười mét vuông, một cái bệ bếp, bên cạnh đặt một thùng gỗ lớn, nước trong thùng dùng để vo gạo rửa rau, rửa bát.
Bên cạnh còn một gian cách ly ba mét vuông dùng để tắm rửa, nhà bếp tuy nhỏ nhưng đủ thứ.
Quách Hồng Anh sang bên xem, đây là phòng ngủ.
Trử Minh : “Phòng ngủ lớn, cho nên và các em liền xây tường, chia thành gian trong gian ngoài, chúng con, cũng thể ở .”
“Đã bảo đóng đồ nội thất , khá giống với đồ nội thất trong nhà Lão đại, hai ngày khi kết hôn là thể vận chuyển về.”
Quách Hồng Anh mím môi, về phía Trử Minh: “Em bất ngờ, cũng thích.”
Cô tiến lên ôm Trử Minh, nước mắt nhịn rơi xuống: “Trử Minh, cảm ơn , cảm ơn .”
Trử Minh ôm cô gái yêu thương, : “Là cảm ơn em.”
“Hạnh phúc mà em mang đến cho , là điều đây bao giờ dám tưởng tượng.”
Trước khi thích Quách Hồng Anh, thực chút sợ hãi việc tìm đối tượng.
Lần đầu tiên tìm đối tượng, lấy tính mạng của bà ngoại .
Cho nên rụt rè , sợ hãi .
Anh vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve má Quách Hồng Anh, dịu dàng : “Hồng Anh, em là sự cứu rỗi của .”
Quách Hồng Anh bàn tay đang vươn nhẹ nhàng vuốt ve đôi lông mày nhíu của : “Sau em đều sẽ ở bên cạnh .”
Cho nên, thể quên hết những chuyện quá khứ đó .
Sau chúng đều sẽ hạnh phúc.
Trử Minh cô gái nũng nịu, đáng yêu hiểu chuyện lương thiện, nhịn cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô .
Bọn họ quen lâu như , ít khi mất khống chế như , hung hăng hôn cô , thậm chí nhiều hơn nữa.
Quách Hồng Anh lúc đầu là sợ hãi, lo lắng sẽ xông .
Dần dần, liền hôn đến mất lý trí, ôm lấy lưng Trử Minh, bắt đầu vụng về đáp Trử Minh.
Đợi đến khi hai rời khỏi phòng tân hôn, môi của Quách Hồng Anh vẫn còn sưng đỏ.
Cô trừng mắt Trử Minh một cái: “Lần còn dùng sức như nữa, em sẽ đ.á.n.h .”
“Vậy em đ.á.n.h , vẫn dùng sức như , đây là điều thể khống chế .” Trử Minh xáp đến bên tai Quách Hồng Anh nhỏ giọng : “Hay là, đổi em chủ động một chút.”
Mộng Vân Thường
“Cút.” Quách Hồng Anh liếc một cái, bước nhanh về phía , hỏi: “Chuyện chúng kết hôn, bố thế nào? Có đến ?”
Trử Minh gật gật đầu: “Đến, bố đều đến, chỉ là thời gian gấp, ngày thứ hai chúng kết hôn, bọn họ liền rời .”
“Hồng Anh, bố ở thêm vài ngày, mà là công việc quá bận rộn.” Lo lắng Hồng Anh sẽ hiểu lầm, Trử Minh vội vàng giải thích rõ ràng.
Bố là chính ủy của quân khu Kinh Thị, là của Đoàn Văn công, thể bớt chút thời gian đến tham gia hôn lễ của con trai, đây là khó , Trử Minh dám yêu cầu bố ở thêm vài ngày.
Bản cũng là quân nhân, hiểu quá nhiều điều bất do kỷ.
Quách Hồng Anh căng thẳng, dừng xoay Trử Minh: “Anh cần giải thích, em thật sự hiểu lầm, Trử thúc thúc và dì thể đến, là sự coi trọng đối với em .”
Cô nay đang ở trong quân khu, hiểu với tư cách là một quân nhân quá nhiều điều bất do kỷ.
Bọn họ thể bớt chút thời gian đến, thật sự là coi trọng cô con dâu .
“Em vui.” Hồng Anh nắm tay Trử Minh, : “Bố nhất định hài lòng về cô con dâu là em đây, cho nên mới ngàn dặm xa xôi, đến tham gia hôn lễ của chúng .”