Thập Niên 60: Được Sĩ Quan Độc Miệng Bá Đạo Cưng Chiều - Chương 296: Quá Khứ Đẫm Máu Của Tân Gia, Món Quà Cưới Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:46:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Lan Từ đưa Du Uyển Khanh đến tiệm ăn quốc doanh đặt phòng riêng , lúc mới về nhà gọi điện cho bố , ông nội và đơn vị của cả chị dâu, thông báo họ tối nay đến tiệm ăn quốc doanh ăn cơm.
Người nhà họ Hoắc đều cảm thấy kỳ lạ, tự dưng mời đến tiệm ăn quốc doanh ăn cơm?
Hoắc lão gia cháu trai và cháu dâu tương lai thành nhiệm vụ trở về, ông xong việc, vội vã trở về nhà thì tin cháu trai kết hôn cho kinh ngạc.
Ông Hoắc Lan Từ: “Trước khi đăng ký, con cần đến Thương Dương báo cho bố vợ con ? Con cần đưa sính lễ ?”
Nói đến đây, lão gia tức nhẹ: “Hoắc Lan Từ, cái thằng khốn , lừa Tiểu Ngũ quân đội thì thôi, dù thực lực của Tiểu Ngũ cũng ở đó, con bé bản lĩnh.”
“Bây giờ con cưới vợ, con biểu hiện gì cả, trực tiếp đưa đăng ký, con nghĩ thế?”
“Con đây là lừa gạt con gái nhà .”
Mộng Vân Thường
Hoắc Lan Từ thấy ông nội tức giận như , vội vàng bước tới dỗ dành: “Ông nội, ông đừng giận nữa, ông xem con giống như ?”
“Con và Uyển Khanh khi nhiệm vụ với bố vợ , chúng con về sẽ đăng ký ngay.” Hoắc Lan Từ lo lão gia cho tức giận sinh bệnh, giọng cũng nhẹ nhiều: “Hai ngày nữa chúng con sẽ về Thương Dương, bất kể là sính lễ tiệc cưới, con đều sẽ thiếu.”
“Tiểu Ngũ là vợ của con, con dù thiệt thòi cho , cũng sẽ để con bé thiệt thòi.”
Hoắc lão gia Du Uyển Khanh, thở dài một tiếng: “Tiểu Ngũ , đều là do A Từ , để cháu chịu thiệt thòi .”
Ông vẫn cảm thấy cháu dâu chịu thiệt thòi.
Du Uyển Khanh một bên xem ông nội mắng A Từ, cảm thấy thú vị, bây giờ ông nội chuyện với , cô vội vàng bước tới : “Ông nội, A Từ để cháu chịu thiệt thòi , chuyện đăng ký thật sự với bố cháu ạ.”
Cô : “Ông nội, cháu ông với cháu, chỉ sợ A Từ gì khiến cháu tức giận. Ông yên tâm, A Từ là đứa trẻ do ông dạy dỗ, cũng giống ông và bố, đều là phúc hậu, sẽ để cháu chịu thiệt thòi .”
Hoắc lão gia , lườm Hoắc Lan Từ một cái, ông với Du Uyển Khanh: “Tiểu Ngũ, cháu ở đây đợi ông một lát.”
Nói xong, lão gia liền về phòng , lúc ngoài tay cầm một chiếc hộp gỗ.
Ông đưa chiếc hộp cho Du Uyển Khanh: “Đây là quà ông chuẩn từ lâu, cháu cầm lấy, lúc chị dâu cháu về nhà, cũng một phần quà.”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Cảm ơn ông nội.”
Lão gia xong, từ trong túi lấy một phong bì: “Đây là hồng bao ông cho cháu.”
Không cần cũng bên trong đều là tiền Đại đoàn kết.
Du Uyển Khanh vội : “Ông nội, ông mới tặng quà cho cháu ạ.”
Hoắc lão gia : “Cầm lấy, tiền của ông cũng là cho hai em A Từ, và hai chị em dâu các cháu.”
Hoắc Lan Từ cầm lấy, : “Ông nội thiếu tiền, nên cần khách sáo với ông.”
Hoắc lão gia gật đầu: “, cần khách sáo với ông.”
Du Uyển Khanh thấy cảm ơn, nhận tiền, trong lòng đang suy nghĩ nên tặng quà gì cho lão gia.
Hoắc Lan Từ đồng hồ: “Đi thôi, chắc bố và cả chị dâu họ đến .”
Ông nội vì về sớm, nên mới về nhà hội họp với họ, bố và cả chị dâu tan sẽ đến thẳng tiệm ăn quốc doanh.
Trên đường đến tiệm ăn quốc doanh, lão gia hỏi về một chuyện trong nhiệm vụ .
Hoắc Lan Từ liền kể chuyện của Tân gia.
Lão gia thở dài một tiếng: “Tân gia năm đó rời , cũng là vì chịu quá nhiều đả kích.”
“Năm đó Tân gia nhân khẩu đông đúc, Tân lão thái gia bảy con trai một con gái, tất cả đều là con của vợ cả, ở thời đại đó, quả thực là hiếm .” Nhớ chuyện của Tân gia, lão gia đến bây giờ vẫn cảm thấy đau buồn cho Tân lão thái gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-duoc-si-quan-doc-mieng-ba-dao-cung-chieu/chuong-296-qua-khu-dam-mau-cua-tan-gia-mon-qua-cuoi-bat-ngo.html.]
“Tân gia gia nghiệp lớn, nhòm ngó, bảy con trai một con gái c.h.ế.t mất ba con trai, con trai út bắt cóc, sống c.h.ế.t rõ, con gái duy nhất cũng nhục, cuối cùng tự sát.”
“Thái phu nhân vì cái c.h.ế.t của con trai và con gái, đau buồn quá độ, cũng qua đời.”
Tân gia năm đó, ngay cả Hoắc lão, thấy quá nhiều sinh t.ử, cũng cảm thấy ngột ngạt và khó chịu.
“Con trai út của Tân gia sống c.h.ế.t rõ, trong mắt nhiều , thực chính là c.h.ế.t.” Hoắc lão gia : “Chưa đầy một tháng, c.h.ế.t mấy đứa con và vợ yêu quý nhất, Tân lão thái gia nản lòng thoái chí, cũng bảo những đứa con còn , cuối cùng chọn cách bán rẻ gia sản, đưa các con rời khỏi Hoa Quốc.”
“Họ rời lâu, nhà họ Tân bao vây, vì tìm thấy đồ của Tân gia, nhà cũ của Tân gia liền một mồi lửa đốt trụi.”
Trong thời thịnh thế, nếu đủ thực lực để bảo vệ gia nghiệp, nhiều tiền cũng chắc là phúc.
Huống chi là trong thời loạn lạc.
Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ đều Tân gia còn quá khứ như .
Hoắc lão gia tiếp tục : “Năm đó, tình hình trong nước , Tân gia ở nước ngoài bôn ba, còn hộ tống những tài năng trở về, thể , họ thật sự công thể kể.”
Hoàn cảnh như của Tân gia, thực nhiều.
“Năm đó vì gia nghiệp lớn nhắm đến, thật sự nhiều gia tộc, ít gia tộc c.h.ặ.t đuôi cầu sinh, đưa gia đình di cư nước ngoài.”
Những chuyện , thật sự thể trách bất kỳ ai.
Hoắc lão gia Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ: “Các cháu viếng mộ Tân lão thái gia, thật sự khiến ông vui mừng.”
Giờ phút , Hoắc lão gia thật lòng cảm thấy cháu trai trưởng thành.
Còn cô cháu dâu Du Tiểu Ngũ càng khiến hài lòng vô cùng.
“Ông và Tân lão gia còn là bạn qua thư nữa đấy.”
Du Uyển Khanh : “Ông nội, chừng cơ hội, hai còn thể gặp đấy ạ.”
Khi cô ở trang viên Tân gia bắt tay với Tân lão gia, bắt mạch cho ông, đó một đơn t.h.u.ố.c thích hợp để Tân lão gia điều dưỡng cơ thể, lúc xuống tàu, cô để trong một chiếc hộp trong phòng.
Ngoài đơn t.h.u.ố.c, còn hai lọ t.h.u.ố.c trị ngoại thương và nội thương do cô tự luyện chế.
Tân Giản xem xong thư, sẽ hiểu cách dùng những loại t.h.u.ố.c .
Chỉ cần Tân lão gia theo những gì cô trong thư để dưỡng sinh, dùng t.h.u.ố.c, sống thêm mười mấy năm nữa cũng thành vấn đề.
Đương nhiên, tiền đề của những điều là Tân Giản và nhà Tân gia tin tưởng cô, sẵn lòng dùng đơn t.h.u.ố.c cô cho.
Hoắc lão gia ha hả: “Hy vọng chúng đều thể sống đến ngày gặp .”
Khi ba đến tiệm ăn quốc doanh, Hoắc Kiến Anh và Văn Sương Hoa họ đều đến.
Văn Sương Hoa và Liễu Thu Linh thấy Du Uyển Khanh đều tỏ vui mừng, hai con dâu kéo cô đến bên cạnh , đều hỏi thăm tình hình gần đây của cô.
Du Uyển Khanh chọn những chuyện thể để kể cho họ .
Hoắc Kiến Anh thì tò mò con trai út: “Hôm nay nghĩ đến việc mời chúng đến tiệm ăn quốc doanh ăn cơm?”
Biết thằng nhóc thiếu tiền và phiếu, nên Hoắc Kiến Anh lo nó tiền trả.
Hoắc Lan Từ : “Con và Tiểu Ngũ hôm nay đăng ký kết hôn, nên mời ngoài ăn một bữa, tiện thể báo tin vui cho .”
Dứt lời, cả phòng im lặng.