Thập Niên 60 Cường Thủ Kiếm Tiền - Chương 173: Thông Quan Trò Chơi

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:49:49
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

◎ Tạm dừng buôn bán ◎

 

Nghiên cứu mấy ngày, Sở Thấm ngoan cố cho rằng chắc chắn là vì hai năm gần đây mùa, cộng thêm đất đai đồi màu mỡ, hai cây non mới lớn lên.

 

Cô kiên quyết chịu thừa nhận là vấn đề của , dù thiên phú trong việc ruộng, trồng trọt cũng như ... nhỉ?

 

Có điều khi khiếp sợ, Sở Thấm chính là vui mừng, điều đại biểu cho việc hai cây táo hai cây dương mai, quả thu hoạch nếu gì bất ngờ sẽ tăng gấp đôi.

 

Hiện nay trong tay cô bảy cái gian, Sở Thấm thể trữ táo và dương mai trong gian, ăn lúc nào thì ăn lúc đó.

 

Vì sợ xảy chuyện ngoài ý , cô cũng dám chăm sóc nhiều hai cây non vẫn còn gầy yếu , chỉ thể mỗi ngày quan sát tình trạng sinh trưởng của chúng, đó cách một thời gian ghi chép chiều cao cây non.

 

Thời tiết đổi, mùa hè nóng bức dần qua , mùa thu mát mẻ lặng lẽ đến.

 

Thời gian gần đây của Sở Thấm đa phần là dành cho vườn rau, khi vườn rau mở rộng quy mô mỗi ngày thể cung cấp nhiều rau hơn cho Xưởng Cơ Khí, mà dân làng tự nhiên cũng tốn nhiều công sức hơn ở vườn rau.

 

Phải là, việc ở vườn rau nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc cắt lúa thu đậu tương thu lạc vân vân, cho nên việc ở vườn rau xưa nay là việc hot, Sở Thấm cũng là luân phiên lâu mới đến lượt cô.

 

Mấy ngày nay việc ở vườn rau cô cũng coi như hời, bất ngờ bắt hai con thỏ béo đến tìm thức ăn.

 

Thỏ mùa thu lanh lợi, chúng sẽ từ trong núi sâu chạy xuống chân núi, những năm khi thu hoạch lúa cũng sẽ gặp nó.

 

bắt là dễ bắt, thỏ ăn dựng tai lên, một khi động tĩnh liền chạy trốn, còn nhanh hơn tên b.ắ.n khỏi dây cung.

 

Sở Thấm là ai chứ, lúc còn thể để thỏ chạy thoát ?

 

Cô từ khi thấy thỏ, mỗi ngày khi , đều sẽ mang một cái vợt lưới đến, một khi phát hiện thỏ, liền dùng vợt lưới chụp lấy con thỏ chạy trốn.

 

Sau khi chụp thể ầm ĩ, trực tiếp dùng dây thừng trói thỏ nhét gian.

 

Bây giờ môi trường lớn càng ngày càng nghiêm ngặt , cho dù là một con thỏ nặng đến ba cân cũng thể gây một trận phong ba nhỏ.

 

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, Sở Thấm cảm thấy vẫn là lén lút im lặng tiếng phát tài thôi.

 

Ban ngày việc, chập tối về nhà ăn thỏ.

 

Sở Thấm từng thấy cách ăn hiếm thấy lẩu thịt thỏ thực đơn, cô dùng một con thỏ thử nghiệm một , cảm thấy mùi vị bình thường liền cũng nữa.

 

Từ đó về hễ là thỏ, cách ăn nhất định là tỏi băm tỏi tây và ớt băm phối với hai loại ớt xanh đỏ xào, thịt thỏ xào như tươi cay vô cùng, tuy nóng trong, nhưng ngon đến chịu .

 

Chập tối, mây tía ráng chiều, ráng chiều trải đầy bầu trời, tráng lệ vô cùng.

 

Kỷ Cánh Dao xách bốn cân thịt dê đến cửa, gõ gõ cửa, đợi Sở Thấm đáp một tiếng thì tự đẩy cửa .

 

Anh về phía nhà bếp : “Dê của huyện thành bên cạnh đến xưởng , lén mua mấy cân, nghĩ củ cải nhà cô chắc là ăn liền đưa đến nhà cô .”

 

Sở Thấm đang múc thịt thỏ trong nồi , múc xong đặt đĩa xuống, nhận lấy thịt dê , ngẩng đầu : “Thịt dê g.i.ế.c ? Rất tươi.”

 

Kỷ Cánh Dao: “Hai tiếng nó còn nhảy nhót tưng bừng, tươi cũng thể lấy đến cho cô, miệng cô tinh lắm.”

 

Sở Thấm hì hì: “Vậy cảm ơn nhé, tối nay ăn cơm ở nhà .”

 

Khóe miệng Kỷ Cánh Dao cong lên, bẻ ngón tay tính toán, đây là bữa cơm tối thứ 25 ăn ở nhà cô.

 

Sở Thấm : “Có điều cơm tối ăn muộn , hầm thịt dê mất một lúc đấy.”

 

Nói , rửa sạch thịt dê, thái thành miếng nhỏ.

 

Vừa thái dặn dò Kỷ Cánh Dao: “Anh nhổ hai củ cải đến đây, thuận tiện hái thêm hai lá nguyệt quế.”

 

Kỷ Cánh Dao: “Được thôi.”

 

Anh đưa hai thanh củi bếp lò , rảnh tay mới vườn rau nhổ củ cải.

 

Sở Thấm từ cửa sổ bên cạnh bếp lò ngoài thể thấy vườn rau, Kỷ Cánh Dao khom lưng, ánh sáng ấm áp ráng chiều rải xuống bao phủ lấy .

 

Có lẽ là cảm nhận ánh mắt, Kỷ Cánh Dao bỗng nhiên ngẩng đầu, đối diện với mắt cô, đón lấy ánh mắt cô, , cầm củ cải lên khỏi mặt đất lắc lắc với cô.

 

Sở Thấm bỗng nhiên phát hiện, quen Kỷ Cánh Dao cũng quen mấy năm .

 

Ngoại trừ Thím Sở Dương Tiểu Cữu và Dì cả Dương xưa nay qua nhiều với cô, dường như thiết nhất với Kỷ Cánh Dao.

 

Cô dời ánh mắt, đổ thịt dê trong nồi, chuẩn bắt đầu chần nước thịt dê.

 

Thịt dê tươi cần chần nước, nhưng thịt dê mùi gây nặng, Sở Thấm nghĩ nghĩ vẫn là chần .

 

Cô thái ít lát gừng, cuộn một bó hành cho nồi.

 

Kỷ Cánh Dao xách hai củ cải rửa sạch và hai lá nguyệt quế xanh mướt , hỏi cô: “Khoai lang nhà cô vẫn thu? Bây giờ tình hình vẫn là thu sớm chút , cũng yên tâm hơn.”

 

Sở Thấm thực chuẩn khi thu xong rau trong thôn thì bắt đầu thu khoai lang, năm nay khoai lang trồng sớm tự nhiên cũng thu sớm.

 

Kỷ Cánh Dao như , cô cảm thấy cũng đúng, thế là trầm tư giây lát : “Vậy hôm nay ăn xong cơm tối bắt đầu thu, thức một đêm là thể thu xong.”

 

Ngộ nhỡ đến phút ch.ót đều thể thu còn phát hiện tịch thu, cô đều c.h.ế.t!

 

Kỷ Cánh Dao lập tức bày tỏ: “ cùng với cô.”

 

Sở Thấm lắc đầu: “Không cần, chúng ăn xong cơm e là bảy tám giờ , đến lúc đó vội về xưởng cũng kịp.”

 

Kỷ Cánh Dao cúi xắn ống quần lên, quen cửa quen nẻo phòng chứa đồ của Sở Thấm lấy xẻng sắt, : “Vậy , thế thì bây giờ bắt đầu đào , rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.”

 

Sở Thấm: “...”

 

bất kể thế nào cũng đào chứ gì?

 

Cô bất đắc dĩ, cũng định ngăn cản, dù giúp việc luôn .

 

Tốc độ việc nhà nông của Kỷ Cánh Dao tính là chậm, tuy thể so với Sở Thấm, nhưng 10 điểm công là thể lấy .

 

Sở Thấm tiếng xẻng sắt đất, vớt thịt dê chần nước xong lên, bắt đầu món thịt dê hầm củ cải.

 

Món cần thời gian dài, khi mặt trời xuống núi, ráng chiều dần biến mất, mà màn đêm dần bao phủ mảnh đất thì mùi vị thịt dê hầm củ cải đó mới bay tản càng ngày càng xa.

 

“Ăn cơm thôi!”

 

Sở Thấm thò đầu cửa sổ, hét về phía sân .

 

“Ây! Được, đào xong nửa mảnh đất .”

 

Kỷ Cánh Dao lau mồ hôi , ngẩng đầu bầu trời, mới phát hiện mặt trăng và đầy trời.

 

Sở Thấm kỹ hai , đó bưng cơm nước ngoài. Thấy Kỷ Cánh Dao , dựa xẻng sắt tường ngoài cửa liền : “Anh nhanh thật đấy, chỉ còn thiếu một phần nhỏ là đào xong .”

 

Kỷ Cánh Dao rửa tay, dùng nước vỗ vỗ mặt: “Không cần thu khoai lang tự nhiên là nhanh, đợi ăn xong đào nốt phần đất cuối cùng, đỡ cho cô còn xuống ruộng nữa.”

 

Sở Thấm xua tay, đang định từ chối đây, Dương Tiểu Cữu bỗng nhiên đến.

 

“Sở Thấm, ở nhà ?”

 

Ngoài cửa cố ý đè thấp giọng gọi, tiếp đó là một trận tiếng gõ cửa dồn dập nhưng lớn.

 

Sở Thấm cau mày, từ nhà chính cửa: “Cháu ở đây.”

 

Nói , kéo then cửa , chỉ thấy cửa là út.

 

Sở Thấm nghi hoặc: “Cậu út? Xảy chuyện gì , muộn thế còn đến nhà cháu.”

 

Dương Tiểu Cữu vốn nghĩ gì, nhưng khi cửa thấy Kỷ Cánh Dao khoảnh khắc đó, tim tắc nghẽn, khó hiểu : “Xưởng trưởng Kỷ cũng còn ở đây .”

 

Anh thầm nghĩ: Ái chà, còn “muộn thế còn đến nhà cháu”, trong nhà còn khác .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cuong-thu-kiem-tien/chuong-173-thong-quan-tro-choi.html.]

Kỷ Cánh Dao : “Gọi cháu là Tiểu Kỷ là .”

 

Sở Thấm bĩu môi: “Người đến ăn cơm tối, chúng cháu còn ăn .”

 

Dương Tiểu Cữu hăng hái , chạy rửa tay: “Cậu khéo cũng ăn.”

 

Sở Thấm cau mày: “Cơm... thôi.”

 

Cô vốn dĩ chỉ hâm nóng cơm một , lúc Kỷ Cánh Dao ăn cơm cô hấp thêm một phần cho một , bây giờ cơm trong nhà là đủ.

 

Khi Sở Thấm nghĩ nên hâm nóng mấy cái màn thầu , ngờ Dương Tiểu Cữu bỗng nhiên từ trong lòng móc một cái lá sen khô, mở lá sen khô , lộ nắm cơm trắng trắng tròn tròn bên trong: “Nhà Hồ Thúc Nhi của cháu hôm nay bánh dày, lúc rời nghĩ cháu thích ăn gạo nếp, liền gói cho cháu một nắm cơm nếp đến.”

 

Sở Thấm vui mừng: “Cháu đang ăn đây! Hôm qua còn kế hoạch đợi thu hoạch mùa thu kết thúc thì đồ xôi bánh dày.”

 

Kỷ Cánh Dao lập tức bày tỏ: “Làm bánh dày việc nặng, đến lúc đó đến giúp cô.”

 

Sở Thấm nghĩ nghĩ, gật đầu.

 

Một cả ngày là , Kỷ Cánh Dao giúp đỡ đúng là thể nhanh hơn nhiều.

 

Dương Tiểu Cữu trong bóng tối vị , vị , bỗng nhiên .

 

Cũng lạ, hai đứa giờ quan hệ bình thường, nhưng dường như chính là duy trì ở phạm vi bình thường .

 

Tiến một bước , lùi một bước cũng .

 

Hôm nay , dường như là chút đổi.

 

Sở Thấm: “Sao thế?”

 

Dương Tiểu Cữu: “Không , đúng , việc tìm cháu .”

 

Sở Thấm xoay trong nhà: “Ăn cơm , ăn cơm , cháu sắp đói c.h.ế.t .”

 

Trong nhà.

 

Trong nhà thắp hai ngọn đèn dầu, cho nên bàn ăn và xung quanh bàn ăn cũng là tối tăm.

 

Chỉ thấy bàn nổi bật nhất là thịt thỏ xào cay đỏ rực, điểm xuyết màu xanh.

 

Thịt thỏ nguội từ sớm, Sở Thấm xào một , mùi vị ngược càng thêm đậm đà.

 

Tiếp đó là thịt dê hầm củ cải đựng bằng nồi canh gốm, mùi vị nồng nàn thua gì thịt thỏ xào cay.

 

Bên cạnh còn canh rau đông quỳ, đây vẫn là lứa đông quỳ đầu tiên năm nay của nhà cô. Sở Thấm thích canh đông quỳ nhất, mùa đông vô cùng giải ngấy. Mỗi khi đến mùa đông, trong nhà gần như ngày nào cũng ăn.

 

Cuối cùng là một đĩa củ cải khô xào trứng gà.

 

Củ cải khô là củ cải khô năm ngoái, khi ngâm nước trực tiếp xào, xào khô thơm khô thơm, phối với trứng gà, mùi vị quả thực tệ.

 

Mắt Dương Tiểu Cữu sáng lên, đặt nắm cơm nếp lên bàn, “Cơm nước nhà cháu mãi mãi đều ngon.”

 

Sở Thấm đắc ý: “Cháu bao giờ bạc đãi cái miệng và cái dày của cháu cả.”

 

Dương Tiểu Cữu thầm nghĩ, ai bạc đãi chắc.

 

Anh xới bát cơm tiên ăn mạnh mấy miếng, lót , đó với Sở Thấm: “Thời gian việc buôn bán trứng gà của chúng e là tạm dừng .”

 

Tim Sở Thấm thắt , đầu vươn : “Bị bắt ?”

 

Dương Tiểu Cữu ăn miếng trứng gà: “Không , bắt thì lúc cháu cũng gặp .”

 

Cũng đúng.

 

Sở Thấm : “Vậy chính là rủi ro.”

 

Dương Tiểu Cữu gật đầu: “, gần đây tình hình đúng, Lão Hồ bạn bắt . Cậu của bạn đó của ông đều còn đang việc trong chính phủ đấy, thế mà... nên thế nào vẫn thế .”

 

Sở Thấm đặc biệt quyết đoán, lập tức : “Vậy thì tạm dừng, út gần đây chú ý chút, cũng rõ với những khách quen đó, bảo họ đừng sốt ruột.”

 

Ngộ nhỡ sốt ruột, liên lụy Dương Tiểu Cữu thì .

 

Dương Tiểu Cữu lùa cơm, giọng ồm ồm: “Cậu , đều rõ với họ .”

 

Sở Thấm lúc mới yên tâm.

 

nghĩ đến đám gà nhà ...

 

Haizz, cô tích trứng gà , tích chắc chắn con nhỏ.

 

Dương Tiểu Cữu ăn xong cơm liền rời , thể ở lâu, trong nhà đều là phụ nữ già trẻ con, bình thường buổi tối việc gì đều sẽ ở trong nhà.

 

Sở Thấm lấy một phần bánh quy bánh bông lan hôm qua cho Dương Tiểu Cữu: “Cậu giúp cháu mang cho Đại Muội ăn, cháu vốn còn định những cái ngày đưa cho , bây giờ chúng chia tự ăn.”

 

Dương Tiểu Cữu cũng khách sáo: “Được, đợi thu hoạch mùa thu kết thúc, ngày Tiểu Tuyết cháu nhớ đến nhà ăn bánh dày.”

 

Lại với Kỷ Cánh Dao: “Xưởng trưởng Kỷ cũng đến nhé.”

 

Kỷ Cánh Dao: “Vâng, cảm ơn chú Dương.”

 

Nói , cùng Sở Thấm tiễn Dương Tiểu Cữu cửa.

 

Trời tối hẳn, Sở Thấm hai tay khoanh n.g.ự.c, đầu Kỷ Cánh Dao, ánh mắt hất hất ngoài cửa: “Anh còn về ?”

 

Kỷ Cánh Dao xoay về sân: “Trời cũng chỉ thể tối thế thôi, bây giờ muộn chút gì khác biệt.”

 

Sở Thấm chớp mắt, nghĩ nghĩ.

 

Lời của hình như đúng.

 

Kỷ Cánh Dao đào khoai lang, cái xẻng sắt duy nhất trong nhà dùng , Sở Thấm cũng cách nào đào.

 

Cô dứt khoát rửa bát dọn vệ sinh nhà bếp, tiếc nuối là vì Kỷ Cánh Dao ở đây, đèn pin lớn của cô thể dùng.

 

Thực nếu hỏi Sở Thấm hài lòng Kỷ Cánh Dao ? Vậy chắc chắn là hài lòng.

 

mãi tiến thêm một bước, chính là vì nhiều bí mật.

 

Sở Thấm thể nào để lộ hệ thống của , cho dù là một nửa .

 

Mà những cái khác... cô đang từng bước thăm dò giới hạn của .

 

Hiện tại xem cũng tạm , chấp nhận cô lén lút trồng khoai lang, lén lút nuôi gà, lén lút buôn bán cũng như trong nhà cô ngừng xuất hiện đồ mới.

 

Như , Sở Thấm mới bắt đầu cân nhắc chuyện hai chung sống .

 

Trong đó nguyên nhân căn bản vẫn là vì theo cuộc sống của cô ngày một lên, tác dụng của hệ thống đối với cô ngày một giảm xuống.

 

Trước cô bắt buộc dựa hệ thống mới thể sống tiếp.

 

Sau cũng là dựa hệ thống mới thể sống .

 

khi cô xây xong nhà, bánh bông lan cùng kiểu hệ thống, bánh quy cùng kiểu thậm chí thức ăn chăn nuôi cùng kiểu, cũng như nuôi trồng cây dương mai và cây táo thứ hai, hệ thống đối với cô mà còn là nhu yếu phẩm.

 

Cho dù là cô lúc tiếc nuối thể dùng đèn pin lớn, nhưng đèn pin lớn thể dùng ba cái đèn pin nhỏ thế. Mà tài lực của cô hiện nay mua mười cái đèn pin cũng thành vấn đề, huống hồ hiện nay thông điện, luôn một ngày sẽ thông điện.

 

Cho nên cho dù lúc hệ thống biến mất, cô cũng chỉ sẽ buồn mấy ngày, nhưng đối với cuộc sống của cô sẽ bất kỳ ảnh hưởng lớn nào.

 

Có thể , cô thông quan trò chơi hệ thống.

 

Sở Thấm luôn , cô thể tâm ý dựa bất kỳ vật nào. Bây giờ cô từ sử dụng, biến thành mô phỏng, dựa mô phỏng biến thành chế tạo.

 

 

Loading...