Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 81.2: Chuyện vụn vặt thường ngày (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-28 07:52:42
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không .”
“Tại ?” Vương Đan Hồng sầm mặt ngay lập tức, “Mượn dùng một tí hỏng , keo kiệt thế?”
“Vẫn là .”
Hỉ Bảo quên lời bà nội dặn, dù giọng điệu bình thường nhưng lời kiên định lạ thường.
Vương Đan Hồng tức tối, đầu chạy huỳnh huỵch lên cầu thang để Hỉ Bảo ngơ ngác theo. Vài giây cô cũng lên, đến cửa lớp thì chuyện cô xóa sạch khỏi bộ nhớ.
May mắn tìm chỗ trống ở hàng thứ hai, Hỉ Bảo xuống lấy sách chuẩn bài, Vương Đan Hồng đến sớm hơn một chút kịp cô với khác.
Tuy nhiên đúng là " lưng ắt ", Hỉ Bảo mở sách thì Lưu Hiểu Lộ đổi chỗ xuống cạnh cô thì thầm to nhỏ.
“Có Vương Đan Hồng tớ với ? Hay là mượn phích nước của ? Vừa nãy tớ nó bảo với khác là keo kiệt bủn xỉn, đến tờ giấy vệ sinh cũng khóa trong ngăn kéo.” Giọng Lưu Hiểu Lộ nghẹt mũi là khỏi cảm. Tuy nhiên cô cũng là giáo d.ụ.c nên lúc chuyện vẫn đeo khẩu trang, “Cậu , từ lúc khai giảng đến giờ nó mượn của tớ bao nhiêu thứ, lúc thì mượn giấy vệ sinh lúc thì mượn xà phòng, ngày nào cũng xin nước nóng. Mượn thì nhiều, bao giờ nó trả tớ cái gì ? Chưa, cái gì cũng .”
Hỉ Bảo cúi cuốn sách giáo khoa mở sang Lưu Hiểu Lộ tiều tụy vì ốm, đấu tranh tư tưởng một lúc, cuối cùng gấp sách nghiêm túc bạn .
“Mấy hôm nay tớ ốm mà, ban đêm ngủ ngon, tớ cũng áy náy lắm chứ. Hôm qua tan học tớ lấy t.h.u.ố.c kết quả thế nào? Tối về định uống t.h.u.ố.c ngủ thì phích nước cạn khô, rõ ràng lúc chườm nóng ngâm chân xong tớ để một phần ba phích.”
Lưu Hiểu Lộ lẽ chỉ tìm xả nỗi lòng, dù Hỉ Bảo chỉ chớp mắt chứ đáp lời cô vẫn khàn giọng than vãn:
“Tớ hỏi ai dùng nước của tớ, ban đầu chẳng ai nhận Tiểu Phân bảo thấy Vương Đan Hồng lấy thì nó mới chịu nhận còn trách tớ dùng nước lãng phí, nào là ngâm chân nào là chườm nóng. Tớ mà dùng ít nước thì mua tận hai cái phích gì? Thừa tiền ?”
Nhắc đến chuyện Lưu Hiểu Lộ tức điên. Trước khi học cô dặn sống tập thể chú ý, lúc đó cô để tâm lắm vì nghĩ đều là sinh viên đỗ trường danh tiếng cả nước chắc chắn đến nỗi nào. Kết quả thực tế tát cho cô một cú đau điếng. Cô từng thấy ai chiếm tiện nghi của khác mà còn già mồm đến thế.
Vốn ốm mệt hành cho một bụng tức, dù đó bạn cùng phòng chia cho nửa cốc nước uống t.h.u.ố.c nhưng cô vẫn giận sôi , quyết định ngay ngày mai mua khóa khóa hết đồ đạc , ai cũng đừng hòng động !
Xả xong một tràng, thấy sắp đến giờ học, Lưu Hiểu Lộ mới mãn nguyện đổi về chỗ cũ, lấy sách vở chuẩn học.
Hỉ Bảo: “......”
Hoàn hiểu Lưu Hiểu Lộ tiếc đổi chỗ chỉ để với những lời dụng ý gì, cuối cùng khi chuông học vang lên, Hỉ Bảo thu suy nghĩ nghiêm túc giảng.
Phải công nhận Hỉ Bảo là một thính giả đạt chuẩn, dù là cô quên sạch những gì Lưu Hiểu Lộ nhưng với Lưu Hiểu Lộ xả cục tức trong lòng là thoải mái hơn nhiều.
Lưu Hiểu Lộ nhanh chuyện Hỉ Bảo từ chối cho Vương Đan Hồng mượn phích, cô vui đến mức bệnh tình thuyên giảm hẳn. Trưa tan học cơm cũng chẳng ăn, chạy mua mấy cái ổ khóa về ký túc xá cẩn thận sắp xếp đồ đạc để bên ngoài, cái nào nhét ngăn kéo, tủ đồ thì nhét hết trong, cái nào nhét thì bỏ cái rương to mang từ nhà , tất nhiên quên khóa kỹ .
Buổi trưa Hỉ Bảo về nhà vì bà cụ Triệu sáng nào cũng chơi với bà con đồng hương đến chiều tối mới về. Không gặp bà thì cô cũng lười về, lấy cặp l.ồ.ng mua cơm trong ký túc xá thong thả ăn tiện thể xem Lưu Hiểu Lộ hì hục dọn dẹp.
Lưu Hiểu Lộ hì hục cả buổi trưa đến toát mồ hôi, ngược thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô cầm cái bánh ngô mua dọc đường, rót cốc nước nóng ăn bắt chuyện với Hỉ Bảo:
“Tống Ngôn Hề, nghiêm túc quá đấy, ăn xong cái là cắm đầu sách, sách thế cơ ? , tớ nhớ điểm đầu của cao nhất khoa Ngoại ngữ bọn đúng ? Đã nhất còn chăm thế? Định giành học bổng ?”
Xét thấy khoa Ngoại ngữ cũng khoa hot nhất của Đại học Bắc Kinh, Hỉ Bảo thấy việc nhất khoa gì đáng tự hào, còn về học bổng...
“Học bổng là cái gì?”
Lưu Hiểu Lộ suýt sặc, chính xác là miếng bánh ngô trong tay cho sặc, ho sù sụ một lúc mới hồn Hỉ Bảo với vẻ bất lực:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-81-2-chuyen-vun-vat-thuong-ngay-2.html.]
“Học bổng ! Mỗi học kỳ các khoa đều bình chọn sinh viên xuất sắc nhất để trao thưởng, một khoản tiền hậu hĩnh đấy. Năm ngoái học bổng loại một của khoa là 80 đồng, loại hai 60 đồng, loại ba 30 đồng. Nếu năm nào cũng học bổng loại một thì khi nghiệp, khả năng lớn bầu là sinh viên nghiệp ưu tú!”
Trong đầu Hỉ Bảo hiện lên chuyện Mao Đầu kể mấy hôm về gã bạc tình Lương Bân hủy bỏ học bổng và danh hiệu sinh viên ưu tú năm nay. Cô ngay lập tức mất hết hứng thú.
“Tớ chỉ thích sách thôi.”
Hỉ Bảo đáp nhạt tiếp tục cúi đầu sách, trong lòng nảy ý định lẽ buổi trưa cũng nên về nhà, ít nhất ở nhà đài cassette thể băng tiếng Anh bản ngữ.
Lưu Hiểu Lộ suy nghĩ của Hỉ Bảo, ăn xong cái bánh ngô uống cạn cốc nước, cô dọn dẹp qua loa cũng bắt đầu lôi sách .
Thực đỗ Đại học Bắc Kinh thì ai là chăm chỉ chẳng qua đa phần học vì tiền đồ, vì nổi bật. Còn kiểu học vì đam mê, chút áp lực cơm áo gạo tiền như Hỉ Bảo thì đúng là hiếm khó tìm.
Như Lưu Hiểu Lộ, gia đình điều kiện nhưng cô chăm học cũng là để trường công việc khiến ngưỡng mộ. Cô hâm mộ Hỉ Bảo, dù trong mắt cô Hỉ Bảo chỉ là con mọt sách.
Hỉ Bảo gán mác mọt sách mà vẫn bình thản sống cuộc sống của , ồn ào náo nhiệt bên ngoài đều ảnh hưởng đến cô.
Cho đến chủ nhật.
Sáng sớm tinh mơ Hỉ Bảo cùng bà cụ Triệu chợ mua về một đống gà vịt cá thịt. Những thực phẩm phụ cần tem phiếu, tất nhiên cũng vì trời lạnh nên mua nhiều cũng sợ hỏng.
Thắng lợi trở về, Bà cụ Triệu giỏ rau đầy ắp cảm thán:
“Giá mà nhà cái tủ lạnh thì , lát nữa bảo thằng Cường kiếm một cái về, nó chẳng khoác lác giỏi lắm ?”
“Tủ lạnh?” Hỉ Bảo ngớ nhưng nhanh ch.óng hiểu, “Là cái tủ dùng điện, bỏ đồ ăn để lâu hỏng ạ? Thực dụng thật đấy nhưng cái đó khó mua lắm, phiếu cũng chắc hàng.”
“Cứ bảo thằng Cường kiếm, kiếm thì mùa hè lo thức ăn ôi thiu, kiếm thì bà cớ mắng nó.” Bà cụ Triệu tính toán đấy, “Bà còn thấy trong cửa hàng bách hóa máy giặt nữa, cũng bảo nó kiếm. Bảo , con xem giỏi kìa? Máy gì cũng , còn cả cái... máy bay nữa!”
“Bà nội, chờ con nghiệp, con đưa bà máy bay, bay du lịch khắp cả nước còn nước ngoài chơi một vòng. Con phiên dịch cho bà.”
“Thế thì còn gì bằng nhưng nhớ đừng mang theo Xú Đản, nó mà lạc ở nước ngoài thì tìm đằng trời. Tuyệt đối mang Xú Đản!”
Bà cụ Triệu dứt lời thì Xú Đản thò đầu cổng, mặt đầy ủy khuất.
“Xú Đản!” Hỉ Bảo vui vẻ đón em trai, tuy Bà cụ Triệu bọn họ rời cô và Mao Đầu đến thăm Xú Đản một nhưng tính cũng là chuyện của một tháng . Một tháng gặp, Hỉ Bảo ghé gần hỏi, “Em còn nhớ chị là ai ?”
Xú Đản cô chăm chú chuyển ánh mắt sang bà cụ Triệu, đáng thương lên án:
“Bà nội, bà mang con cùng? Mẹ con ?”
“Nhận ?” Bà cụ Triệu cốc đầu Xú Đản một cái, xoay đầu nó về hướng Hỉ Bảo, “Nói, đây là ai?”
“Bà thông minh thế còn , con ?”
Xú Đản tủi c.h.ế.t, khi xác định ở đây liền vùng bĩu môi vui chạy nhà chính, chớp mắt mất hút.
Hỉ Bảo dở dở nhưng cũng chẳng thế nào, đành kéo bà cụ Triệu đang tức nổ phổi xuống bếp.
Chẳng bao lâu Tống Cường và Tống Vĩ cũng đến. Tống Vĩ hình như đến từ hôm thứ sáu cùng đợt với cái đài cassette. Một lúc Xuân Lệ và Đào An cũng tới. Vừa thấy Xú Đản, Xuân Lệ lao nhéo má em trai Xú Đản tức quá tìm cơ hội chạy trốn. Khổ nỗi cửa nhà chính đóng, tủi trốn biệt phòng Hỉ Bảo, Mao Đầu gõ cửa mãi mới lừa .
“Anh cả, họ, chị cả, rể cả, chị.”