Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 79.1: Màn kịch bắt Trần Thế Mỹ (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-26 20:17:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện ở quê nhà Hỉ Bảo .

Hỉ Bảo bận, bận tối tăm mặt mũi.

Đọc sách và học tập đối với Hỉ Bảo trở thành bản năng đồng thời cũng là sở thích lớn nhất. Về bản chất Hỉ Bảo và Mao Đầu khác . Hỉ Bảo sách vì yêu thích còn Mao Đầu mê diễn kịch hơn, sở dĩ cắm đầu học là để thi đậu trường điện ảnh nhất cả nước và hiện thực hóa ước mơ sân khấu.

May mắn giờ đây cả hai đều toại nguyện.

Đại học Bắc Kinh là ngôi trường trăm năm tuổi, tuy cơ sở vật chất phần cũ kỹ nhưng bề dày lịch sử và chiều sâu văn hóa thì trường đại học mới nào sánh kịp. Chưa kể đến thư viện khổng lồ, nơi quy tụ gần như đầu sách cả nước đủ khiến bất cứ ai bước cũng kính nể.

Sau khi chính thức khai giảng, ngoài giờ lên lớp thì Hỉ Bảo hầu như dành bộ thời gian ở thư viện. Là sinh viên Đại học Bắc Kinh, Hỉ Bảo phép mượn phần lớn sách ở đây, nhiều cuốn Hỉ Bảo từng tên. Hỉ Bảo như miếng bọt biển khô khát điên cuồng hấp thu kiến thức mới.

Đương nhiên sinh viên như Hỉ Bảo ở Đại học Bắc Kinh nhiều vô kể. Thời đại học là may mắn, đỗ đại học càng là giấc mơ của bao .

Có câu : "Thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc" chính là để miêu tả kỳ thi đại học thời bấy giờ. Còn việc đỗ học phủ đỉnh cao như Đại học Bắc Kinh đó là điều nhiều mơ cũng dám nghĩ tới, độ khó thể hình dung .

Chẳng ai lãng phí cơ hội ngàn vàng . Ngay cả Vương Đan Hồng, dù tính cách và thói quen phần khó ưa nhưng sự chăm chỉ của cô thì ai phủ nhận .

Sáng sớm tinh mơ vô sinh viên nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân, cầm hộp cơm rời ký túc xá, ăn vội bữa sáng ở nhà ăn bắt đầu tự học buổi sớm. Dù nhà trường quy định bắt buộc nhưng cơ hội học tập khó kiếm nên chẳng ai nỡ phung phí.

Tuy nhiên đại học rốt cuộc vẫn khác với cấp hai, cấp ba. Những học sinh vốn quen thầy cô dắt tay chỉ việc nay đầu tiên thả rông. Bài vở bày mắt, cơ hội luôn ở đó nhưng học thế nào cho giỏi, cho thấu đáo, nắm bắt từng cơ hội thoáng qua thì phụ thuộc bản mỗi .

Rất nhanh, nhóm của Hỉ Bảo gặp thử thách đầu tiên.

Khoa Ngoại ngữ đúng như tên gọi là học một ngôn ngữ khác tiếng đẻ. Đã là ngôn ngữ thì chắc chắn liên quan đến phát âm và khẩu ngữ. Đây là lĩnh vực mới mẻ với những tân sinh viên .

Hỉ Bảo còn coi là may mắn. Thầy cô dạy Văn, Toán hồi tiểu học của Hỉ Bảo đều là thanh niên trí thức về nông thôn. Đặc biệt là thầy vỡ lòng - hiệu trưởng Tằng xuất từ Bắc Kinh là con nhà trí thức nên kiến thức nền tảng cực kỳ vững chắc, dạy học cũng hết giấu nghề. Vì thế Hỉ Bảo chỉ học nội dung trong sách giáo khoa mà còn hiệu trưởng Tằng dạy cả phiên âm tiếng Hán (Pinyin).

Tiếng Anh và Pinyin tất nhiên là hai chuyện khác nhưng cũng điểm tương đồng. So với những bạn học mù tịt thì Hỉ Bảo bắt nhịp nhanh hơn nhiều.

Học từ những ký hiệu phiên âm cơ bản nhất đó là việc học thuộc từ vựng khô khan tẻ nhạt. So với những thứ thì các môn đại cương năm nhất bỗng trở nên đơn giản lạ thường. Nhất là khi mớ chữ cái tiếng Anh cho hoa mắt ch.óng mặt, ngay cả môn Chính trị cũng trở nên đáng yêu hơn hẳn.

"Tiết là môn gì thế?"

Lưu Hiểu Lộ gào lên cúi đầu lục tung cặp sách. Bọn họ học xong tiết Khẩu ngữ chuyên ngành, đầu óc cuồng chỉ mong thở một chút.

Hỉ Bảo liếc thời khóa biểu dán ở nắp trong hộp b.út chì. Tuy sinh viên đại học thường thích dùng hộp b.út chì như trẻ con nhưng thói quen nhất thời khó bỏ, ít nhất là với Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo xong, :

"Triết học Mác - Lênin."

"Tuyệt vời! Tớ yêu Triết học Mác - Lênin!" Lưu Hiểu Lộ thôi hành hạ cái cặp sách đó chắp tay reo lên, "Môn Triết học ở khu giảng đường phía Bắc, chúng học chung với các khoa khác, nhanh lên nào! Chạy thôi!"

"Chạy thôi" thực sự quá. Năm nhất nhiều môn học chung giảng đường lớn. Trước Hỉ Bảo tưởng tượng nổi cảnh mấy trăm cùng học một lớp là thế nào nhưng giờ quen , tuần nào cũng ít nhất hai ba buổi như .

Ôm cặp sách chạy khỏi phòng học, hòa dòng lao xuống cầu thang, đó định hướng cắm đầu chạy về phía khu giảng đường phía Bắc...

Đó là cuộc sống thường ngày ở đại học, ngày nào cũng xoay vần giữa bận rộn và bận rộn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-79-1-man-kich-bat-tran-the-my-1.html.]

Đang chạy thì quen mặt nhập hội:

"Tớ nhận các , học Triết ? May quá, trường rộng thế tớ lạc đường."

Dù khác khoa nhưng gặp là duyên, đừng nhiệt tình như Lưu Hiểu Lộ, ngay cả Hỉ Bảo cũng nỡ từ chối chuyện cỏn con . Thế là nhóm ba nhanh ch.óng mở rộng, đến khi chạy tới lầu giảng đường môn Triết thì đội ngũ lên tới hơn ba mươi và còn dấu hiệu tiếp tục tăng.

Hỉ Bảo đồng hồ tay:

"Còn năm phút nữa, kịp ."

Các bạn xung quanh thở phào nhẹ nhõm, hâm mộ với Hỉ Bảo:

"Có đồng hồ tiện thật đấy, hôm nọ tớ chợ đồ cũ xem, cái rẻ nhất cũng ba mươi lăm đồng, mua nổi."

"Tuần đầu tiên đào hàng cũ ? Tớ mua cái đồng hồ điện t.ử năm đồng thôi." Có đắc ý khoe, "Anh khóa bảo đồng hồ điện t.ử trẻ con quá, đeo nên mới để rẻ cho tớ đấy."

"Thế may mắn thật, hôm đấy tớ cũng nhưng chỉ mua mấy quyển sách cũ với cái thùng gỗ to."

Đám đông tán gẫu khu giảng đường. Hỉ Bảo gì mà chỉ lặng lẽ bên cạnh theo dòng . Lúc từ phía chen lên, vẻ quen Lưu Hiểu Lộ, chào hỏi thiết:

"Vẫn là khoa Ngoại ngữ các sướng nhất, tuần đầu tiên dẫn quen hết ngóc ngách trong trường. Tớ ngày nào cũng chạy nhầm chỗ, may mà muộn học."

Hỉ Bảo ngạc nhiên sang nhận đó là một cô gái quen mặt, theo bản năng hỏi:

"Tuần đầu tiên các chị khóa dẫn quen trường ?"

"Làm gì chuyện thế? Khoa bọn tớ là 'con ghẻ' ai thèm dẫn chứ? Toàn tự mò mẫm, nhầm phòng muộn học là thầy cô ghi tên trừ điểm chuyên cần ngay!"

Nhắc đến chuyện cô gái tức ách, leo cầu thang ấm ức kể:

"Cả cái Đại học Bắc Kinh , chỉ khoa Ngoại ngữ các là đặc biệt nhất. Vì năm nào cũng tuyển sinh đủ chỉ tiêu nên nhà trường cưng chiều như con đẻ, sợ sơ sẩy chút tin đồn lọt ngoài thì năm càng chẳng ai thèm nộp hồ sơ. Đâu như bọn tớ, cứ như con ghẻ ."

Hỉ Bảo trừ. Vừa đến cửa lớp thấy kha khá , Hỉ Bảo vội vàng tìm chỗ ở những hàng đầu.

Thời sinh viên thói quen tranh bàn cuối, ai cũng chen lên bàn đầu. Đôi khi bàn đầu chỉ còn vài chỗ lẻ tẻ, bạn cùng phòng cùng lớp đành tách . Dù cũng trẻ con, học giảng chứ cần tụ tập buôn chuyện.

Trùng hợp Hỉ Bảo cạnh cô bạn than vãn .

"Biết thế tớ cũng đăng ký khoa Ngoại ngữ. Thực tớ thích tiếng Anh lắm, nhà tớ cái đài cassette, sáng nào cũng chương trình tiếng Anh, thú vị phết."

Lưu Hiểu Lộ đen đủi đẩy xuống hàng với tay chọc cô bạn :

"Cậu tưởng ngoại ngữ dễ học lắm ? Tớ bây giờ , mỗi ngày sách Triết học Mác - Lênin đều thấy thương lạ lùng, ít nhất đó in chữ vuông yêu."

Cô bạn gật gù chiều suy ngẫm:

"Cậu cũng đúng, ít nhất tớ học từ đầu. À đúng , học từ vựng vui ?"

Đáp cô bạn là tiếng "ha ha" đầy đau khổ của Lưu Hiểu Lộ.

Học phiên âm, học từ vựng, luyện , đó là những cơn ác mộng của sinh viên ngoại ngữ. Đáng sợ hơn là giáo viên hầu như giao bài tập, ít nhất là bài tập nộp. Đừng tưởng thế là sướng, bài tập thì còn hướng mà phấn đấu, đằng bài tập, sinh viên chỉ tự cắm đầu học mà chẳng đang về .

Loading...