Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 67.3: Anh chị em Tống gia (3)

Cập nhật lúc: 2026-04-24 08:30:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Được ăn một bữa ngon hiếm , Mao Đầu cũng điều, ít nhất chê bai đồ ăn dở mặt nhân viên phục vụ. thì đối phương nhịn , lúc họ sắp lầm bầm một câu:

“Sao thấy chê đồ ăn dở nữa? Đầu bếp đổi .”

Mao Đầu ngây . Cậu trí nhớ , đương nhiên nhận cô phục vụ tết hai b.í.m tóc gặp mấy năm nhưng tưởng đối phương nhận , rốt cuộc lớn ít đổi, còn là trẻ con đang tuổi lớn chỉ riêng chiều cao vọt lên đáng kể.

“Chị nhớ em là ai ?”

Mao Đầu cố ý hỏi .

“Chính là ! nhớ rõ ! , còn bộ đội cùng nữa.”

Cô phục vụ thầm nghĩ, nếu đó còn ở đây, chắc cô cũng dám cãi tay đôi với thằng nhóc than đen .

“Em ngay mà!”

Mao Đầu đắc ý vô cùng, cảm thấy hổ là ngôi sân khấu bẩm sinh, cái gọi là sức hút cá nhân quá lớn, bao nhiêu năm vẫn nhớ thương .

Vui trong lòng nên hiếm khi "đốp chát" còn quên hẹn :

“Mấy tháng nữa em đến nhé!”

Cô phục vụ theo thằng nhóc than đen vẫy tay chạy cửa, thầm nghĩ: Ai thèm đến chứ, đen như cục than tổ ong cứ thích cạnh cô bé trắng trẻo nhất đám, thế cũng thế, cố tình ngứa mắt đây mà!

……

Ăn uống no nê xong hơn một giờ chiều. Xuân Mai và Xuân Phương vội, nghỉ hai ngày, chiều mai vẫn kịp. Mao Đầu và Hỉ Bảo ở nội trú, về trường 5 giờ chiều. Đương nhiên đến muộn vẫn nhưng sẽ bác bảo vệ mắng cho một trận. Vì đôi tai của , hai đứa căn giờ chuẩn.

Tuy nhiên giờ vẫn còn sớm, mấy em bàn quyết định thẳng đến ngân hàng.

Thời buổi tiền gửi ngân hàng vẫn là ít nhưng nếu bà Triệu dặn dò rõ ràng thì chắc chắn bà . Mở tài khoản cũng khó, Xuân Mai và Xuân Phương đều thẻ công nhân, dùng thẻ đó là ngay. Hai điền mẫu đơn nhanh, bàn bạc một chút quyết định mỗi gửi 5 đồng.

19 đồng tiền lương, trả bà 5 đồng, đưa ba 5 đồng, gửi tiết kiệm 5 đồng, chớp mắt chỉ còn 4 đồng. Cũng may tiền 5 đồng bà cho lúc mới tiêu một nửa, tính cả chi tiêu hôm nay vẫn còn thừa kha khá. Hai cô bé vui vẻ nhận lấy sổ tiết kiệm, con 5 đồng đơn giản đó mà híp cả mắt.

Hỉ Bảo cũng thèm nhịn hỏi:

“Em mở tài khoản ?”

Xuân Lệ Hỉ Bảo nhiều tiền tiêu vặt tiện thể hỏi nhân viên quầy giúp, trả lời là nhưng cần giấy giới thiệu hoặc sổ hộ khẩu.

Nghe thấy phiền phức, Hỉ Bảo bỏ ngay ý định. Cô bé khác Mao Đầu, từ bé đến giờ mất thứ gì, dù mang theo tiền lớn trong cũng chẳng lo lắng.

Rời ngân hàng mấy em lang thang phố. Đi qua tiệm chụp ảnh từng đến mấy năm , Mao Đầu nhớ tới tấm ảnh từng chụp.

“Em đòi bà bao nhiêu mà bà cứ chịu trả ảnh cho em.”

Mao Đầu tức tối. Hồi đó chụp tổng cộng hai tấm, Tống Vệ Quân mang tấm chụp với Hỉ Bảo , bà Triệu giữ tấm chụp với Mao Đầu, kết quả Mao Đầu chẳng cái nào.

“Anh ơi, em mời chụp ảnh nhé, rửa xong ảnh cho hết, em lấy .”

Hỉ Bảo kéo Mao Đầu , mấy còn hì hì theo.

Không ngày lễ tết, tiệm chụp ảnh đông khách lắm nhưng dù đông cũng thể lấy ảnh ngay . Hỉ Bảo hỏi giá, hỏi các chị chụp , cuối cùng theo gợi ý của bác thợ ảnh, cả nhóm quyết định chụp chung một tấm ảnh lớn.

Tống Cường tính đẩy Hỉ Bảo và Mao Đầu lên đầu hàng, bắt hai đứa cạnh , sát sạt coi như thỏa mãn ý tưởng chụp ảnh “sinh đôi”. Những còn chia thành ba hàng, hàng đầu là hai đứa nhỏ, giữa là ba chị em Xuân Lệ, cuối cùng là hai trai cao to Tống Cường và Tống Vĩ.

Tiếng màn trập vang lên, ảnh chụp xong chỉ còn chờ rửa là lấy .

Tuy nhiên Mao Đầu quên mất một chuyện, cho dù ảnh rửa cũng chắc đến tay .

Vì những khác đều tiện, nhiệm vụ lấy ảnh giao cho Xuân Lệ. Mấy ngày cô bé tan học lấy ảnh về nhà, kịp ngắm nghía kỹ bà Triệu tịch thu.

Đương nhiên đó là chuyện về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-67-3-anh-chi-em-tong-gia-3.html.]

Lúc thấy huyện thành cũng dạo hết , mấy chị lớn đưa hai đứa nhỏ về trường, đó bộ về nhà. Họ rằng ở nhà đang một đám họ hàng thích chờ sẵn, nào là cô bảy dì tám, gặp chuyện thì bao giờ tưởng tượng nổi nhà lực lượng họ hàng hùng hậu đến thế.

……

Hai đứa nhỏ cũng các chị sắp đối mặt với “thảm kịch”, chúng chào bác bảo vệ thẳng về ký túc xá.

Mao Đầu nghĩ ngay đến em Từ Hướng Đông, Hỉ Bảo thì ngó qua nhà ăn, thấy đến giờ cơm liền yên tâm về phòng.

Trong ký túc xá thứ như vẫn nhưng Hỉ Bảo bước cảm thấy gì đó đúng. Đứng ở cửa quanh vài lượt, cuối cùng cô bé cũng phát hiện điểm bất thường:

“Lớp trưởng ?”

Vấn đề lớp trưởng mà là chăn đệm của lớp trưởng biến mất tiêu.

Lớp trưởng lớp Hỉ Bảo là một cô bạn thanh tú quanh năm tết tóc đuôi ngựa, hơn Hỉ Bảo một tuổi, tác phong việc chín chắn. Ngoài chức lớp trưởng, cô bạn còn là cán sự môn Văn của lớp.

Đừng Hỉ Bảo hồi tiểu học cũng cán bộ lớp nhưng học sinh tiểu học ngoan lắm, cô bé dù uy thì cũng thầy Tằng chống lưng. lên cấp 2 thành tích là tiêu chuẩn duy nhất để đ.á.n.h giá. Nói thật Hỉ Bảo đủ năng lực trấn áp cả lớp, dù nào thi cũng nhất nhưng chỉ một chức ủy viên học tập thực quyền.

Tuy lớp trưởng nhưng Hỉ Bảo vì thế mà giận đối phương, ngược lớp trưởng tính. Vì lớp chỉ hai nữ sinh ở nội trú nên quan hệ giữa cô bé và lớp trưởng xưa nay .

Kết quả cô bé về nhà một chuyến, lớp trưởng cả lẫn chăn đệm đều biến mất tăm. Lại kỹ, chậu rửa mặt, chậu ngâm chân, cái vali da dẹt và hai đôi giày thường để gầm giường cũng còn.

Hỉ Bảo lờ mờ dự cảm chẳng lành.

Một bạn nữ cùng phòng bĩu môi:

“Nhà bạn xảy chuyện nên thôi học .”

“Tại ?” Hỉ Bảo kinh ngạc. Cô bé nhớ rõ hôm qua rời trường thứ vẫn yên , gió đổi chiều nhanh thế? “Cậu nhà bạn ? Rốt cuộc chuyện gì?”

“Tớ ông chú họ ở Ủy ban Cách mạng.” Cô bạn thực nhiều nhưng cùng ở ký túc xá gần hai năm, dù cùng lớp cũng chút giao tình. Do dự một lát cô bạn hạ giọng với Hỉ Bảo, “Thực nhà bạn xảy chuyện, chặn một lô thư từ nước ngoài, một bức thư hình như chút liên quan đến nhà bạn .”

Thư từ nước ngoài?!

Hỉ Bảo cau mày vẻ mặt dám tin. Dù là cô bé nông thôn nhưng cô bé cũng quan hệ với nước ngoài là chuyện tày trời, thành phố chẳng lẽ ? Định hỏi kỹ thêm thì đối phương gì nữa chỉ bảo cô bé hỏi giáo viên.

Do dự mãi Hỉ Bảo vẫn tìm giáo viên. Nếu thật sự dính đến quan hệ nước ngoài thì đừng tìm giáo viên, tìm hiệu trưởng cũng vô dụng. Cô bé chỉ đành trở về giường , lặng lẽ thu dọn đồ đạc.

Không ai ngờ rằng đây chỉ là sự khởi đầu.

Sau khi lớp trưởng lớp 8/1 thôi học, trong hai tháng tiếp theo, lục tục vài học sinh chọn bảo lưu hoặc thôi học hẳn. Lý do đều rõ ràng chỉ qua loa là “nhà việc” hoặc “ đủ học phí”. những học sinh đều là con nhà giàu , ở nông thôn mất mùa một vụ là đóng nổi học phí. Gia đình họ phần lớn là công chức nhà nước, ba lương tháng ít nhất 50 - 60 đồng, bỗng nhiên đóng nổi học phí? Dù thiếu tiền thật thì cũng đến mức thôi học giữa chừng.

Trong nhất thời trường học rơi khí căng thẳng.

Mãi đến khi kết thúc học kỳ, giáo viên chủ nhiệm lớp 8/1 thông báo với cả lớp, học kỳ sẽ giáo viên mới tiếp quản, thầy điều chuyển công tác.

Đến giáo viên cũng liên lụy, chỉ Hỉ Bảo sợ hãi mà cả lớp đều hoang mang. Ngược thầy giáo an ủi họ:

“Các em, khi thầy dạy các em một câu: Bóng tối bình minh là đáng sợ nhất nhưng chỉ cần vượt qua thời gian , chờ đợi chúng sẽ là ánh mặt trời rực rỡ.”

“Ngoài , lớp mãi thời gian bầu lớp trưởng mới, thầy tạm thời chỉ định trò Tống Xã Hội quyền lớp trưởng. Cụ thể chờ học kỳ xem giáo viên mới sắp xếp thế nào. Trò Tống Xã Hội, hy vọng em thể giúp thầy chuyển lời về tình hình các bạn cho cô giáo mới. , cô họ Trình là giáo viên ưu tú ba năm liền, thầy tin cô sẽ chăm sóc cho các em.”

“Các em, duyên gặp .”

Được nghỉ nhưng cả lớp ai vui vẻ như khi. Mãi đến khi thầy , vẫn ngơ ngác trong lớp.

Vẫn là Mao Đầu thực hiện nghĩa vụ lớp trưởng. Cậu nhập vai cực nhanh, lập tức bước lên bục giảng:

“Còn chờ gì nữa? Mau về hết , chuyện của thầy thầy tự giải quyết, việc chúng cần gây thêm phiền phức cho thầy. Đi thôi thôi, về hết , cán bộ lớp ở tổng vệ sinh, những khác về nhanh lên! Hẹn gặp học kỳ !”

--

Hết chương 67.

 

Loading...