Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 62.1: Màn náo loạn của Viên Lai Đệ và bữa cơm chiên trứng của Hỉ Bảo (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-23 15:45:15
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đánh c.h.ế.t bà Triệu Hồng Anh cũng ngờ Viên Lai Đệ xưa nay như cục bột thể chuyện tày trời như thế . Liên tưởng đến những biểu hiện bất thường mấy ngày nay bà liền hiểu tất cả.
Vậy còn chờ gì nữa? Lĩnh tiền xong thì mau ch.óng về nhà thôi. Vốn bà định tiện thể ghé cửa hàng bách hóa thăm con gái Cúc Hoa xem món gì mới lạ vòng qua trường cấp 2 trực thuộc huyện đón hai đứa cháu về nhà, coi như cho Hỉ Bảo một sự bất ngờ……
Thôi, khỏi bày vẽ!
Cầm tiền xong bà Triệu dám chậm trễ nửa phút mà dẫn Trương Tú Hòa về theo đường cũ. Bà Triệu đơn thuần là tức điên , cũng may lúc Viên Lai Đệ mặt mặt bà nếu bà cũng chắc động thủ xử cô . Còn Trương Tú Hòa thì ngơ ngác. Làm chị em dâu bao nhiêu năm, cô cứ tưởng hiểu Viên Lai Đệ ai ngờ xảy chuyện động trời thế !
Viên Lai Đệ cũng ngờ chồng và chị dâu cả lên huyện một chuyến, về đến nhà hai lời trực tiếp phá cửa.
“Chuyện, chuyện gì thế ?”
Cánh cửa gỗ đơn sơ đang ban ngày ban mặt, Viên Lai Đệ dù nghỉ trong phòng cũng cài then chỉ lấy cái ghế chặn cửa. Bà Triệu xông lên đập cửa rầm rầm cánh cửa bật mở, đập mạnh tường bật ngược vang lên tiếng động lớn.
Lúc là chiều muộn, Viên Lai Đệ vì mấy ngày nay trong khó chịu trong lòng đương nhiên càng khó chịu hơn nên trốn trong phòng nghỉ. Thực cô cũng chẳng ngủ , chỉ đó như cái xác hồn nửa ngày nhúc nhích thỉnh thoảng lẩm bẩm một .
Đang thì bà Triệu hùng hổ xông .
“Làm gì ? Cô tự gì còn hỏi ? Mất mặt đến tận huyện , hôm nay bà đây sống mái với cô một phen!”
Bà Triệu kìm nén một bụng lửa giận. Lần bà nổi nóng là vì Xú Đản sốt cao chậm trễ nhưng đó chủ yếu là do lo lắng. Còn bà chỉ là tức giận, tức đến mức nổ tung.
Mặt Viên Lai Đệ cắt còn giọt m.á.u. Lời đến mức , cô dù ngốc cũng hiểu vẻ mặt hầm hầm của bà Triệu thì cô thôi xong .
“Vệ Dân cứu mạng!”
Trong lúc kinh hãi tột độ, Viên Lai Đệ vèo một cái nhảy từ giường xuống, giày cũng kịp xỏ, cứ thế chân trần chạy biến khỏi cửa phòng.
Vốn dĩ cô giường vẫn mặc quần áo chỉnh tề, dù cũng sắp đến giờ cơm tối. Hơn nữa lẽ vì quá sợ hãi nên "bệnh" cũng bay biến mất, chân tay nhanh thoăn thoắt còn lanh lẹ hơn cả bà Triệu.
Cũng may cho cô chạy khỏi cửa phòng thì gặp đúng lúc Tống gia về trong đó cả Tống Vệ Dân.
Tống Vệ Dân ban đầu thấy chỉ thấy vợ đầu bù tóc rối chân trần chạy như ma đuổi, thấy về liền lao thẳng đến trốn lưng lóc kêu cứu mạng.
Ngay đó bà Triệu từ phòng phía tây lao .
“Mẹ, chuyện gì thế ?”
Tống Vệ Dân đến ngây , những khác cũng vội vàng chạy tới can ngăn.
Nói là can ngăn thực là giữ c.h.ặ.t bà Triệu . Lão Tống cũng vội chạy tới khuyên vợ, Tống Vệ Quốc thì lập tức hỏi dồn Trương Tú Hòa đang ngơ ngác bên cạnh còn Tống Vệ Đảng nhanh tay đóng cổng sân , chuyện trong nhà để ngoài chê.
Một hồi luống cuống cả nhà kéo nhà chính. Bà Triệu cũng nguôi ngoai đôi chút, hằm hằm kể chuyện ở bưu điện huyện.
Nghe xong bà Triệu kể, Tống Vệ Quốc thế mà thấy may mắn:
“May mà để Mao Đầu thấy, may là nó học .”
Bà Triệu đang bốc hỏa liền mắng con trai:
“Liên quan gì đến mày ?”
Ngay đó bà chĩa mũi dùi Viên Lai Đệ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-62-1-man-nao-loan-cua-vien-lai-de-va-bua-com-chien-trung-cua-hi-bao-1.html.]
“Cô , rốt cuộc cô gì? Cố tình lên huyện để mất mặt gia đình ? Lúc ai nằng nặc đòi vứt Xú Đản ? Giờ thì , thấy Xú Đản tiền đồ đòi tiền ? hỏi cô rốt cuộc cô thằng Xú Đản tiền của nó?”
Viên Lai Đệ ôm đầu co rúm lưng Tống Vệ Dân nhất thời dám ho he.
Ngược là Tống Vệ Dân, trong khoảnh khắc chuyện khó hiểu đây giờ đều sáng tỏ.
Anh bảo mà, lúc Viên Lai Đệ rõ ràng với là cả Hỉ Bảo và Xú Đản đều cần nữa cho khác nuôi hết , cô chỉ cần Đầu Bẹp. Khi đó thái độ cô kiên quyết bao, bản Tống Vệ Dân còn thấy tiếc. Hỉ Bảo thì thôi, vốn dĩ tình cảm mấy em tư con thì con thừa tự cũng . Xú Đản thì ? Nuôi bao nhiêu năm tốn bao nhiêu tâm huyết, hơn nữa cả cũng thiếu con trai……
Hai ngày thấy Viên Lai Đệ là lạ nhưng nghĩ sâu. Viên Lai Đệ bảo đòi Xú Đản, cũng chẳng để trong lòng, dù lúc thỏa thuận còn mặt mũi nào mà đổi ý? Chưa đến mặt mũi , mấu chốt là tại chứ?
Giờ thì hiểu cả . Tại ? Vì tiền chứ !
Tống Vệ Dân cúi gằm mặt khó chịu vô cùng. So với thì những khác trong Tống gia thấy bình thường, ai mà chẳng việc riêng lo? Riêng chuyện họ đồng cả ngày, đói đến mức bụng dán lưng lấy tâm trạng lo chuyện bao đồng ?
Thế là tản một nửa, rửa tay rửa chân xuống bếp nấu cơm. Chỉ còn vợ chồng chú ba co ro như phạm nhân cùng với lão Tống và bà Triệu.
Lão Tống thở dài:
“Chuyện của Hỉ Bảo và Xú Đản lúc hỏi ý kiến các con ? Đều đồng ý cả giờ đổi ý? Ta cho các con , đổi ý cũng vô dụng vì nhập hộ khẩu .”
Tống Vệ Dân im thin thít. Anh đương nhiên đổi ý chỉ ngờ vợ to gan chạy lên huyện loạn. Phen đúng là mất mặt quá thể.
Không ngờ đúng lúc , Viên Lai Đệ đột nhiên nhảy dựng lên túm c.h.ặ.t lấy Trương Tú Hòa đang định ngoài:
“Chị !”
Trương Tú Hòa cô dọa giật theo bản năng vung tay . Cú đầu hất , đang định vung cú thứ hai thì Tống Cường khỏi nhà chính thấy bắt nạt liền lập tức xông tới, đẩy mạnh Viên Lai Đệ một cái:
“Thím gì!”
Tống Cường lớn tướng, cao hơn Viên Lai Đệ hai cái đầu kể thằng em chí cốt Tống Vĩ cũng lập tức tiến lên trợ uy. Hai trai to cao lù lù ở cửa nhà chính chắn hết lối , che khuất hơn nửa ánh sáng. Viên Lai Đệ vốn gan bé, lấy hết can đảm mới túm Trương Tú Hòa đẩy mạnh , dọa một trận tức khắc co vòi.
“, ……”
Nhìn quanh , ba chồng lạnh lùng cô , ánh mắt chồng như xé xác cô , chồng thì gục đầu xổm trong góc ho he một tiếng còn đứa con trai Đầu Bẹp thì chạy chơi . Lại sang phía Trương Tú Hòa, Tống Vệ Quốc cau mày sang, Tống Cường và Tống Vĩ trừng mắt đầy phẫn nộ, vợ chồng Tống Vệ Đảng cũng vẻ mặt bất bình.
Đây là đám trẻ con khác tan học về, bằng ……
Viên Lai Đệ suy sụp trong nháy mắt, bệt xuống đất gào t.h.ả.m thiết:
“Xú Đản là do mang nặng đẻ đau mười tháng sinh mà! nuôi nó lớn từng dễ dàng lắm ? Trương Tú Hòa đồ hổ, dựa mà một câu lừa mất con trai ? nuôi nó năm sáu năm trời! Dù, dù nuôi nữa thì tiền của nó cũng nên chia cho một nửa chứ a a a a a……”
Bốp!
Không ai ngờ tới Tống Vệ Dân nãy giờ im lặng bỗng phắt dậy bước tới tát cho Viên Lai Đệ một cái nổ đom đóm mắt:
“Cút về phòng ngay!”
Tiếng cao v.út đột ngột tắt ngấm, mặt Viên Lai Đệ thoáng hiện lên vẻ trống rỗng trong chốc lát. Hồi lâu cô mới run rẩy dậy lê từng bước về phòng.
“Mẹ, con giận . Anh cả chị dâu, em xin hai chị.” Tống Vệ Dân cúi đầu khom lưng xin . Vốn dĩ cũng là đàn ông vạm vỡ nhưng vì khom lưng nên trông vẻ thấp bé lạ thường, “Hôm nay bọn trẻ về mà, con bắt cô ở trong phòng để cô ngoài vướng mắt . Mọi yên tâm, Xú Đản là con trai của chị cả, Hỉ Bảo là con gái chú tư, con sẽ chuyện trái với cô .”
Trương Tú Hòa tránh sang bên cạnh:
“Cũng gì to tát, chị để bụng .”