Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 61.3: Hỉ Bảo, Mao Đầu lên cấp 2 (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-23 15:44:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Viên Lai Đệ vẫn cam tâm, bà vẫn cảm thấy Triệu Kiến Thiết cố tình nhường cơ hội cho cháu họ bên đằng cô . Nếu thì Gia Bảo nhà bà kém Xú Đản ngốc nghếch ở chỗ nào?
Khổ nỗi con Viên Lai Đệ cùng một tính nết, về nhà càng nghĩ càng ấm ức tức đến mức cả đêm ngủ . Hôm dậy sớm trùng hợp gặp Viên Lai Đệ đường, nhịn kéo con gái sang một bên mắng xối xả.
“Mày thế hả? Hồi một đứa con gái lành lặn bảo cần là vứt bỏ, chồng mày quý hóa thế mà mày cứ chịu nhận. Tao nghĩ dù cũng là con gái thôi thì tùy mày. Xú Đản thì ? Nó là thằng cu nối dõi đấy! Mấy năm khó nuôi nhất mày chịu đựng , đến lúc thể thả rông thì vứt là vứt, mày tưởng nuôi con như khỉ bẻ ngô, bẻ bắp vứt bắp ? Mày vứt, nó mấy năm kiếm đống tiền! Mày , mày xem tại mày vứt nó!”
Viên Lai Đệ sớm tích đầy một bụng lửa giận tìm Trương Tú Hòa tính sổ nhưng gan. Rốt cuộc cô ngốc cũng bà Triệu tuy đối xử với ba cô con dâu đều bình thường nhưng rõ ràng phản cảm cô nhất.
Lùi một bước mà , cho dù bà Triệu để hai đ.á.n.h thì cô cũng đ.á.n.h Trương Tú Hòa!
Cục tức trong bụng tiêu, ruột cô còn đến tìm cô tính sổ?!
“Tại con vứt nó á? Nó là cái gì chứ, Xú Đản là thằng ngốc trông mong gì !”
Viên Lai Đệ chút suy nghĩ gào giọng còn to hơn cả .
Mẹ Viên Lai Đệ hét lùi hai bước, hồn xong cũng nổi đóa:
“Nó ngốc ? Tao thấy mày mới ngốc, mày còn bằng một thằng ngốc, thằng ngốc còn kiếm tiền về còn mày thì ?”
“Mẹ còn thế nữa ! Đều tại hết! Nếu tại , Xú Đản thể ngốc ? Nó mà ngốc thì con thể bỏ mặc nó ?”
Viên Lai Đệ càng nghĩ càng giận. Khổ nỗi cô cũng ngờ đứa con gái xưa nay nhẫn nhục chịu đựng dám chuyện với như . Hai con cứ thế lao cấu xé ngay bờ ruộng.
Đừng Viên Lai Đệ dám bật chồng chị dâu, đối mặt với ruột cô chẳng sợ chút nào. Dù sức khỏe cô lắm nhưng cô cũng già , hai giằng co một lúc thì thắng bại rõ.
“Mày mày…… Được lắm, mày giỏi lắm, cả đời nhất đừng vác mặt về nhà đẻ nữa!”
Mẹ Viên Lai Đệ tức điên , nếu đ.á.n.h Viên Lai Đệ thì bà bóp c.h.ế.t con gái ngay tại trận.
Ngược Viên Lai Đệ đ.á.n.h một trận xong thấy trút cục tức. Tuy đó cũng chột nhưng nghĩ bà ruột của cô cho thêm mười lá gan cũng dám đến Tống gia gây sự. Thế là cô yên tâm.
Cô thì yên tâm nhưng cô càng nghĩ càng cam lòng, về nhà kể lể lập tức nhận sự ủng hộ nghiêng một phía của cả nhà.
“Chị năm của con đúng là đồ đại ngốc soi đèn l.ồ.ng cũng tìm thấy!”
Em trai út Viên gia hiểu nổi, quản Xú Đản ngốc gì, kiếm tiền mà. Cả Đội sản xuất 7 lẫn công xã Hồng Kỳ trừ Tống Vệ Quân còn ai giỏi hơn nó? Ngay cả Triệu Kiến Thiết cũng bằng, huống chi nó mới tí tuổi đầu kiếm hơn mười đồng một tháng, còn cao hơn ?
“Nó đương nhiên ngốc! Tao lòng khuyên nó mà nó mắng tao, còn đ.á.n.h tao nữa!” Mẹ Viên Lai Đệ kìm lau nước mắt, “Cái đồ trời đ.á.n.h thánh vật, đến ruột cũng đ.á.n.h, thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t nó !”
Em trai út Viên gia còn đang chìm đắm trong chuyện hơn mười đồng mỗi tháng, để ý đang lóc chỉ chép miệng:
“Nếu mỗi tháng cho con mười đồng, dù là thằng ngốc con cũng coi như tổ tông mà thờ.”
Anh trai cả bên cạnh cũng để ý đang còn :
“Chị năm vẫn giỏi thật, đẻ khéo thế, tiếc là cứ vứt , mà vứt đứa nào đứa nấy đều tiền đồ.”
“ thế, con bé Hỉ Bảo bà già nhà họ Triệu coi như tròng mắt mà nuôi, cuối cùng Tống Vệ Quân nhặt mất. Xú Đản là thằng ngốc cấp quốc gia, thằng ngốc mỗi tháng lĩnh mười mấy đồng tiền mà vứt.” Em trai út thắc mắc, “Anh cả, bảo lão Tống Vệ Dân cũng ngốc ? Sao vẫn ly hôn với mụ vợ xui xẻo nhỉ? Là em, vớ mụ vợ thế em đá đ.í.t từ lâu .”
“Đừng mà đá, nó mà về nhà đẻ là nuôi nó .”
Anh cả sợ hết hồn, kiên quyết ủng hộ chị gái và rể trăm năm hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-61-3-hi-bao-mao-dau-len-cap-2-3.html.]
Nghĩ cũng thấy lý, em trai út ngậm miệng chỉ nghĩ tại nhà nước cần Gia Bảo nhỉ? Nếu thì mỗi tháng lĩnh tiền chẳng là nó ? Dù mười đồng, cho năm đồng cũng mà!
……
Thấm thoắt đến mùa khai giảng.
Rốt cuộc qua một thời gian, chuyện của Xú Đản dần lắng xuống trong đội, chủ đề mới nhất là bao giờ chia lương thực và chia bao nhiêu.
Cũng chính lúc Hỉ Bảo và Mao Đầu chuẩn lên huyện học.
Những khác đương nhiên vấn đề gì, thế nào giờ vẫn thế . Chỉ hai đứa nhỏ từ sớm bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hỉ Bảo thể tự thu dọn. Bà Triệu tìm cho cô bé một cái vali mây tre nhỏ, lau sạch sẽ để cô bé đựng quần áo. Vì ở gần nên cần mang nhiều hành lý, dù cuối tuần cũng về nhà. Hỉ Bảo chọn những bộ quần áo tất vớ cần mặc gần đây gấp gọn gàng đặt trong vali. Ngoài quần áo thì cô bé còn mang theo bình tông quân dụng ba cho và tất cả đồ dùng học tập.
Bà Triệu yên tâm, dù Tống Vệ Quân cũng kiếm tiền, bà cho Hỉ Bảo thêm ít tiền, nhỡ thiếu cái gì thì cứ mua đồ nhất thì đến cửa hàng bách hóa tìm Cúc Hoa giúp đỡ, tóm tiền đủ là .
Bà thực sự yên tâm, dù trong lòng vẫn chút nỡ nhưng bà lo lắng cho Hỉ Bảo.
Đây là xuất phát từ sự tin tưởng đối với ông trời.
Bên Mao Đầu thì phiền phức hơn nhiều. Bản vẽ chuyện, việc cũng tìm việc nhất quyết bắt Trương Tú Hòa may túi bên trong tất cả quần áo cho . Tuy nhưng Trương Tú Hòa bận rộn quên béng mất, đến phút ch.ót mới tìm kim chỉ vải vụn may cho .
Bận rộn một hồi cuối cùng cũng đến ngày khai giảng.
Vì cảm thấy giúp gì nên bà Triệu đích đưa mà bảo Tống Vệ Quốc giúp vác hành lý đưa con học. Năm ngoái cũng đưa Xuân Lệ nhưng lúc đó Triệu Kiến Thiết cùng, thì cần thiết. Theo lời bà Triệu, chút việc cỏn con mà xong thì đừng vác mặt về nữa.
Lần đầu nhận nhiệm vụ quan trọng thế , Tống Vệ Quốc thẳng lưng ưỡn n.g.ự.c chỉ là tin tưởng ông trời mà chẳng liên quan gì đến .
lúc chia tay Hỉ Bảo nỡ.
“Bà nội ơi, con đây, nghỉ con về.”
Hỉ Bảo đầu xa bà nội trong lòng khó chịu vô cùng, chẳng kém gì lúc ba cô bé và Xú Đản rời nhà.
“Đi , đừng tiếc tiền, dù ba con cũng kiếm tiền mà.” Bà Triệu vẫy tay, tính toán hôm nay là thứ tư, chẳng mấy chốc gặp Hỉ Bảo, “Có việc gì cứ tìm Mao Đầu, đừng để chịu thiệt.”
“Vâng, con thật đây ạ.”
“Đi , đường cẩn thận.”
“Bà nội……”
Bà Triệu kiên nhẫn với Hỉ Bảo bao nhiêu thì Mao Đầu mất kiên nhẫn bấy nhiêu. Cậu sớm mong ngóng thành phố, thấy em gái cứ bịn rịn chia tay bà nội, nhịn nhét túi đồ tay ba xoay kéo Hỉ Bảo thẳng.
Đi một đoạn Mao Đầu còn chê Hỉ Bảo đeo cái bình tông quân dụng nặng nề, tự tháo xuống giúp. Thấy cảnh Tống Vệ Quốc hai tay xách hành lý cũng thấy an ủi, cảm thấy thằng con tuy hấp tấp nhưng cũng hết t.h.u.ố.c chữa.
Sau đó Tống Vệ Quốc trơ mắt Mao Đầu xách bình tông đến mặt bảo cúi đầu xuống tự tay đeo bình tông lên cổ .
Tống Vệ Quốc: “…………” Cái thằng nghịch t.ử !!
Cứ như Hỉ Bảo và Mao Đầu thuận lợi nhập học, bắt đầu cuộc sống học sinh cấp 2.
Cùng lúc đó vấn đề nảy sinh: học phí và sinh hoạt phí của Mao Đầu rốt cuộc giải quyết thế nào?
Bà Triệu để đám con cháu ngốc nghếch nghĩ coi tiền như rác, trực tiếp vứt tờ giấy nợ:
“Mao Đầu vay tiền đấy, tiền Vệ Quân hiếu kính , cũng thể bảo ai tiêu .”