Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 52.1: Tống Vệ Quân đưa đám trẻ lên huyện chơi (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-22 15:26:22
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời lạnh thế vốn dĩ chẳng ai ngoài lêu lổng. Hôm qua Tống Vệ Quân về đến Đội sản xuất 7 thì trời ngả chiều, hơn nữa Tống gia ở nơi hẻo lánh nên tin tức về vẫn lan đội.

Vì thế sáng sớm tinh mơ, Triệu Kiến Thiết cả đều ngơ ngác lôi xềnh xệch từ trong chăn ấm .

“Cậu ……”

Triệu Kiến Thiết trợn tròn mắt mặt, vội vã nhưng lưỡi líu nhất thời thốt nên lời.

Tống Vệ Quân khoanh tay . Vì tuổi tác sàn sàn , hơn nữa từ nhỏ đều là con ngoan trò giỏi, trong bốn em Tống gia quan hệ nhất với Triệu Kiến Thiết chính là Tống Vệ Quân:

“Còn dậy ? Anh đại đội trưởng cũng nhàn nhã gớm nhỉ.”

Sáng sớm tinh mơ, dẫn một đám củ cải nhỏ đến Triệu gia. Sau khi hỏi thăm ruột Triệu Mãn Thương, chào hỏi chị dâu họ và nhờ chị trông nom đám nhóc tì tự xông buồng trong tóm gọn Triệu Kiến Thiết. Vừa hôm nay việc gì, Triệu Kiến Thiết đang trốn trong chăn ngủ nướng thì bắt quả tang.

“Tống Vệ Quân! Thằng nhóc cuối cùng cũng về !”

Triệu Kiến Thiết rốt cuộc cũng uốn lưỡi trôi chảy, bật dậy như cá chép lạnh đến mức vội vàng tròng áo bông quần bông .

“Nhanh lên, đừng lề mề, em việc nhờ giúp.” Tống Vệ Quân chẳng cho ông họ chút thời gian chuẩn nào mà thẳng vấn đề, “Mẹ em bảo Hỉ Bảo là con gái em, mau đưa em lên công xã, chúng cái giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu .”

lính nên hộ khẩu của Tống Vệ Quân theo quân khu, chuyển hộ khẩu phức tạp hơn thường nhiều còn báo cáo lên cấp . Tuy nhiên vì lập công lớn, chuyện thương lãnh đạo đều cả nên tin sẽ lo liệu hộ khẩu cho Hỉ Bảo, miễn là bên công xã Hồng Kỳ đừng cố tình khó.

“Cái gì cơ? Hỉ Bảo con gái á?”

Triệu Kiến Thiết còn tỉnh ngủ hẳn, đầu tiên Tống Vệ Quân dọa cho một trận, giờ câu càng ngây .

“Mẹ em bảo tìm là chuẩn sai. Được , gì chốc nữa đường , đừng xe đạp, bộ thôi, em mang theo cả đám trẻ con nữa.” Tống Vệ Quân giục, ánh mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ, nhịn châm chọc, “Tốc độ mà ở đơn vị em thì xác định ngày nào cũng phạt chạy vòng quanh sân nhé! Nhanh lên!”

Triệu Kiến Thiết cạn lời chỉ đành theo Tống Vệ Quân, tăng tốc độ vệ sinh cá nhân, ngoài cũng chỉ lau qua cái mặt, cơm sáng kịp ăn mà vớ vội cái bánh ngô khoai lang tất tả chạy theo khỏi cửa. Vừa đến cổng còn tiếng ông già nhà gầm lên phía :

“Làm việc cho Vệ Quân cẩn thận ! Không thì về đây ông đ.á.n.h gãy chân!”

là ba ruột!!

Tống Vệ Quân còn ở bên hả hê:

“Cậu em, chị dâu em đều dậy cả , ngay cả mấy đứa nhóc nhà cũng nhảy nhót bên ngoài từ sớm, chỉ …… Lười chảy thây thế mà cũng đại đội trưởng, trong đội ai ý kiến gì ?”

“Hừ, ai ý kiến chứ?”

Triệu Kiến Thiết cho , từ mấy năm xã viên lật đổ để đưa cô Triệu Hồng Anh lên .

Tuy cấp luôn tuyên truyền “Phụ nữ cũng thể gánh nửa bầu trời” nhưng ở công xã Hồng Kỳ tiền lệ nữ đại đội trưởng. Hơn nữa điều kiện tiên quyết để đại đội trưởng là nghiệp tiểu học. Bà Triệu tuy vài chữ nhưng đó là học lớp xóa mù chữ từ 20 năm , giờ chắc cũng quên sạch . cho dù bà Triệu đại đội trưởng, ở cái Đội sản xuất 7 uy tín của bà còn cao hơn cả đại đội trưởng chính danh Triệu Kiến Thiết khiến Triệu Kiến Thiết mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Ngày thường dám than vãn, nhân cơ hội vội vàng kể khổ với Tống Vệ Quân.

“…… Mẹ , tức cô , quả thực quá ghê gớm!”

Triệu Kiến Thiết dẫn đường lên công xã ngừng kể lể, như một bản huyết lệ sử.

Kết quả đến nơi mà Triệu Kiến Thiết mới kể một nửa, đủ thấy mấy năm nay sống t.h.ả.m thế nào.

“Được , xong việc , về từ từ kể.”

Tống Vệ Quân vội vàng ngắt lời, lát nữa còn lên huyện, thật rảnh ông họ lải nhải, dù tin tuyệt đối sẽ chịu thiệt còn để khác chịu thiệt thì……

Liên quan gì đến ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-52-1-tong-ve-quan-dua-dam-tre-len-huyen-choi-1.html.]

“Cũng .” Triệu Kiến Thiết ngừng kể nhớ lời Tống Vệ Quân lúc ở nhà, “Cậu xem nào, chuyển hộ khẩu cho ai?”

“Hỉ Bảo.”

“Xú Đản!”

Tống Vệ Quân và Tống Cường đồng thanh đáp.

Thế là Triệu Kiến Thiết càng ngơ ngác:

“Rốt cuộc là ai? Chuyện là thế nào?”

“Dù Hỉ Bảo là con gái em, mà hộ khẩu em ở bên ngoài, bảo cán bộ cấp cho cái giấy chứng nhận, đại ý là nhà đồng ý cho Hỉ Bảo con thừa tự của em.” Thấy Triệu Kiến Thiết vẫn còn thắc mắc, Tống Vệ Quân dứt khoát ném quả bóng sang cho , “Anh tin thì về hỏi em!”

“Còn Xú Đản nữa! Chuyển hộ khẩu Xú Đản , nhập nhà con.” Tống Cường kiên định Triệu Kiến Thiết, “Xú Đản là em trai con, tin chú về hỏi bà nội con. , Mao Đầu và Hỉ Bảo đều chứng .”

Mao Đầu ghét bỏ thì ghét bỏ nhưng vẫn gật đầu tán thành. Nói thật, bé thấy trai và Xú Đản cực kỳ xứng đôi, ngốc y hệt . Hỉ Bảo vốn dĩ ngơ ngác nhưng thấy Cường nháy mắt liên tục, Mao Đầu cũng gật đầu thì cô bé dứt khoát theo.

Triệu Kiến Thiết càng thêm hồ đồ.

Bên trong, cán bộ công xã giục:

“Triệu Kiến Thiết gì đấy? Sáng sớm tinh mơ chặn cửa, việc thì , đó gì?”

Được ai cũng là tổ tông cả!

Triệu Kiến Thiết đầu óc cuồng phòng việc của công xã, tự tìm hồ sơ hộ khẩu Đội sản xuất 7 giá lôi hộ khẩu Tống gia , đó dùng lý do mà ngay cả bản cũng thấy mơ hồ thế mà cũng lo xong việc.

Không chỉ Triệu Kiến Thiết hiểu, cán bộ công xã cũng chẳng hiểu. Nói là con thừa tự thì ở nông thôn cũng thường gặp. Ngay Đội sản xuất 1 cũng mấy nhà chỉ sinh con gái con trai, dù là xã hội mới nhưng con trai nối dõi vẫn nên chuyện nhận con thừa tự là tất nhiên. Hoặc những nhà con cái thì càng nhận con về nuôi, nhất là nhận từ họ hàng gần, dù cũng là một nhà. từng thời buổi còn nhận con gái thừa tự. Nếu đến việc là Triệu Kiến Thiết chút giao tình, chắc chắn sẽ tưởng đang hồ nháo.

Làm xong thủ tục, cán bộ còn hỏi thêm một câu:

“Anh chắc chắn nhầm chứ? Tống Vệ Quốc chẳng hai con trai ruột ? Còn nhận thêm một đứa? Tống Vệ Quân con nhưng còn trẻ mà, nhận con gái thừa tự?”

Thế bừa ?

đúng, chính là như thế, sai .”

Triệu Kiến Thiết càng nghĩ càng thấy sai sai nhưng nhớ đến lời đe dọa của Tống Vệ Quân là sẽ mách cô thì thấy rợn cả . Hơn nữa, cũng ai quy định nhận con gái thừa tự cả!

Cuối cùng cũng xong xuôi, giấy chứng nhận , Triệu Kiến Thiết ánh mắt kẻ ngốc của cán bộ công xã lảo đảo đưa hết giấy tờ cho Tống Vệ Quân:

“Cậu xem , còn thiếu gì ?”

“Chắc vấn đề gì , nếu thiếu thật thì chờ em về đơn vị thư cho , xong gửi cho em là .” Tống Vệ Quân xem qua loa gấp gọn giấy tờ nhét túi, “Được , tự về đội , em đưa đám trẻ lên huyện chơi đây.”

Triệu Kiến Thiết ngẩn , Tống Vệ Quân dắt tay Hỉ Bảo xa, đám nhóc tì cũng chẳng cần ai giục, đứa nào đứa nấy chạy nhanh hơn thỏ.

Trong chớp mắt chỗ chỉ còn mỗi Triệu Kiến Thiết.

“Cái thằng nhãi ranh qua cầu rút ván !!”

Tống Vệ Quân chẳng thèm để ý ông họ gì mà dẫn theo một đàn củ cải nhỏ, dọc theo con đường mấp mô thẳng lên huyện.

Nói đến chuyện , hồi Tống Vệ Quân và Tống Cúc Hoa học trường cấp 3 1 của huyện nên con đường quen thuộc vô cùng. đám trẻ trong nhà, vì mấy năm công xã xây trường cấp 2 nên chúng từng lên huyện bao giờ.

Lần đầu tiên lên huyện, ngay cả lớn cũng khó tránh khỏi tò mò huống chi là một đám trẻ con.

Loading...