Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 118.4: Lên Bắc kinh định cư và nỗi sợ của Đầu Bẹp (4)
Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:28:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau thời gian dài suy nghĩ, Viên Lai Đệ thực sự "thông suốt", ít nhất bà nghĩ thế. Đổ hết áp lực lên đầu Đầu Bẹp khiến bà nhẹ nhõm hẳn.
Cũng từ khoảnh khắc , bà còn nhớ thương Xú Đản, Hỉ Bảo thì càng khỏi , xóa sạch hai đứa con ruột khỏi tâm trí. Bà trụ cột tinh thần mới, cuộc sống tràn ngập hy vọng và ánh nắng!
Tống Vệ Dân trân trối vợ, đó ngã vật ngủ tiếp.
Chắc chắn là ông tỉnh ngủ, chắc chắn là thế.
...
Đầu Bẹp đang ngủ lầu sắp trải qua những gì.
Đương nhiên Viên Lai Đệ vẫn còn chút lý trí sót . Lúc chỉ còn hai ngày nữa là khai giảng, hơn nữa Tống gia sắp rời , về tình về lý bà sẽ ầm ĩ trong hai ngày cuối cùng .
Những ngày tươi cuối cùng của Đầu Bẹp bắt đầu đếm ngược tàn khốc.
Sáng hôm Viên Lai Đệ chủ động tìm gặp Trương Tú Hòa, trải lòng với chị dâu tất nhiên bao gồm phần về Đầu Bẹp. Bà chỉ thành tâm xin , đồng thời chân thành nhờ Trương Tú Hòa chăm sóc cho Xú Đản và trịnh trọng tuyên bố duyên phận con giữa bà và Xú Đản hết. Từ nay về sẽ nhắc chuyện "Xú Đản do bà sinh" nữa.
Trương Tú Hòa ngớ . Bà vốn cũng chẳng thông minh, chỉ là phụ nữ nông thôn bình thường, ít học, nửa đời quanh quẩn bên bếp núc và con cái.
Bị màn xin và tuyên bố chân thành của Viên Lai Đệ cho hoang mang, Trương Tú Hòa tìm bà cụ Triệu chuyện:
“Mẹ, giúp con xem xem, thím ba rốt cuộc ý gì thế?”
Bà cụ Triệu ban đầu cũng giật tưởng chuyện gì lớn, xong đầu đuôi thì lườm một cái rõ dài, mắng:
“Nó ngốc thì chị cũng ngốc theo ? Chị quan tâm một đứa ngốc nghĩ gì gì? Sao xem mấy con lợn béo nhà nghĩ gì ? Rảnh rỗi sinh nông nổi! Đi, việc với ! Việc còn nhiều lắm đấy!”
Bị chồng mắng cho một trận, Trương Tú Hòa ngoan ngoãn theo việc. Quả thật một khi bắt tay là chẳng còn tâm trí nghĩ chuyện khác. Nhất là sắp chuyển nhà, dù nhiều đồ đạc lớn mang theo nhưng đồ lặt vặt cũng ít. Quần áo bốn mùa thu dọn, huy chương, cúp Xú Đản gửi về mấy năm nay, riêng các bài báo cắt dán cũng nửa hòm.
, ông cụ Tống khuyên bảo, Tống Vệ Quốc cũng đồng ý cùng.
Thực ông nghĩ kỹ thì thấy ở . Ba , vợ con, em trai cả nhà hết, ông ở với gia đình chú ba? Ra thể thống gì.
Tóm đầy hai ngày, Tống gia thu dọn xong xuôi, cầm vé tàu xe con rể mua sẵn, tay xách nách mang rời khỏi quê hương gắn bó bao năm.
Trước khi bà con trong thôn đến tiễn đưa. Vì họ lên Bắc Kinh hưởng phúc nên ai nấy đều hâm mộ, dù chút nỡ cũng nén .
Cũng hỏi Tống gia tính toán thế nào, về nữa ? Nhà ở quê xử lý ? Ruộng đất thế nào? Căng tin nhỏ ? Còn mấy con lợn béo, lương thực thu hoạch...
Bà cụ Triệu chỉ một câu:
“Cho hết thằng ba nhà .”
Lời dứt, xung quanh ồ lên.
Lập tức, ánh mắt Tống Vệ Dân đổi hẳn. Đương nhiên chủ yếu là hâm mộ cũng ghen tị. Rốt cuộc tòa nhà hai tầng của Tống gia mới xây xong hơn hai năm. Dù năm nay nhiều nhà cũng sửa sang hoặc xây mới nhưng thể so với tòa nhà gạch đỏ . Lại nữa, nhà khác là chắt chiu dành dụm bao lâu mới xây , ở chen chúc ba thế hệ còn Tống gia? Tiền do chi cả chi hai bỏ , giờ cho chi ba?
Có với Tống Vệ Quốc kéo ông một góc hỏi nhỏ:
“Ông nỡ ? Chẳng tiền của thằng Cường và thằng Vĩ bỏ xây ? Cả đồ đạc bên trong nữa, cho hết ? Cái TV to thế mang ?”
Tống Vệ Quốc gật đầu, hề phản bác. Tống Vệ Đảng bên cũng thế, theo .
Lần thì dân làng phục sát đất. Thiên vị đến mức mà mấy ông con trai ý kiến gì, đúng là tuyệt.
Khi tiễn đoàn Tống gia khỏi cổng làng, đường về vẫn bàn tán ngớt. Người bảo bà cụ Triệu thiên vị quá, khen em Tống Vệ Quốc rộng lượng, đương nhiên nhiều hâm mộ hưởng của Tống Vệ Dân.
“Ông bảo đời khác thế, Tống lão tam gì mà sướng, bản chẳng tài cán gì nhưng nhờ cha em giỏi giang. Giờ thì , nhà cửa, ruộng đất, căng tin, lợn béo, lương thực... cho tất, ngược việc phụng dưỡng ba thì các lo.”
“Số sướng thật, kiếp chắc tích đức lắm. Nhìn xem, kiếp hưởng phúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-118-4-len-bac-kinh-dinh-cu-va-noi-so-cua-dau-bep-4.html.]
“Nói thế cũng , nếu Tống lão tam sướng thế thì vớ bà vợ ngốc thế ? Ba em con cháu ai cũng , mỗi vợ là gì.”
“Cũng , vợ ông đúng là sốt ruột, đáng đời ông , thì sướng quá hóa rồ.”
Chỉ cần nghĩ đến những chuyện ngu xuẩn Viên Lai Đệ từng , dân làng tuy vẫn hâm mộ Tống Vệ Dân nhưng sự hâm mộ cũng giảm ít nhiều.
Tuy nhiên suy sụp nhất trong đám đông là bà cụ Viên. Bà nghĩ mãi thông, con gái út ngu thế đời sướng thế? Vứt bỏ hai đứa con ruột mà quả báo ? Chẳng lẽ thánh nhân đãi kẻ khù khờ thật?
Bà cụ Viên càng nghĩ càng khó chịu, gặp tiết trời oi bức, bà cứ luẩn quẩn trong cái vòng suy nghĩ , về nhà cơm ăn vật giường.
Quá bất công!
Ông trời ngủ quên ?
Để những sống t.ử tế như họ sống đây?
...
Ông trời ngủ quên nhưng lúc Đầu Bẹp sợ đến ngất xỉu.
Đánh c.h.ế.t Đầu Bẹp cũng ngờ khi ông bà và hai bác , điên thật . Không kiểu bệt xuống đất vỗ đùi lóc om sòm như mà là kiểu điên bình tĩnh, kiềm chế đến mức khiến lạnh sống lưng.
“Mẹ, gì thế? Con hẹn bạn b.ắ.n bi ...”
Đầu Bẹp lùi , mắt dáo dác tìm đường chuồn.
Đầu Bẹp tính sai .
Viên Lai Đệ bất ngờ tay tóm c.h.ặ.t cổ tay Đầu Bẹp:
“Bắn bi? Bắn cái gì mà b.ắ.n, chơi cái gì mà chơi! Bài tập hè xong ? Đi bài tập cho ! Còn nữa, tìm hết sách vở tài liệu của Mao Đầu cho con đấy, xem ? Đi, về phòng học bài với !”
Đầu Bẹp đ.á.n.h úp bất ngờ, ngơ ngác kịp phản ứng. Thời khắc mấu chốt hai đứa em trời đ.á.n.h Tống Đông, Tống Tây thấy tình hình lập tức đầu chạy bán sống bán c.h.ế.t, tốc độ chẳng kém gì ruột Xú Đản.
Đừng tưởng chúng gọi cứu viện, rõ bản chất em thế nào, Đầu Bẹp bóng lưng là ngay hai đứa chỉ đơn thuần là bỏ trốn. Chủ yếu là hiện tại trong thôn hết cứu viện để gọi .
Bị lôi xềnh xệch lên thư phòng tầng hai, Đầu Bẹp tuyệt vọng:
“Mẹ, đây là thư phòng của Mao Đầu và chị Hỉ Bảo, bình thường bà nội cho bọn con phá !”
“Bà mày Bắc Kinh ! Trên đó chú tư, Hỉ Bảo cục cưng của bà, mày xem bà còn về nữa ! Dù bà mắng, Mao Đầu Hỉ Bảo trách. Mày cũng cần sợ, cứ đổ hết cho , giải thích với họ!”
Viên Lai Đệ tự tin mười phần. Dù tầm hạn hẹp bà cũng đoán Mao Đầu và Hỉ Bảo nghiệp xong sẽ về nữa, thi thoảng về chơi vài bữa cũng chẳng chấp nhặt với bà chuyện . Hơn nữa...
“Mẹ hỏi kỹ cái Mai cái Phương, chúng nó bảo sách để là sách giáo khoa cũ, cái nào cần thiết họ mang hết !”
Thấy thật, Đầu Bẹp mếu máo cố nén òa lên. dù nhịn thì cũng nhịn nổi.
Bởi vì Viên Lai Đệ thật 100%.
Dù bản ít chữ nhưng bà giám sát Đầu Bẹp c.h.ặ.t, cứ ăn xong bữa nào là lôi con thư phòng học bài bữa nấy. Đầu Bẹp qua loa cũng , cùng lắm chỉ là chữ chậm rì rì câu giờ thôi.
Tóm từ ngày đó mất tự do. Sáng mở mắt là ăn, ăn xong bài tập, đến trưa ăn cơm, ăn xong bài tập, tối ăn cơm xong... vẫn là bài tập.
Đầu Bẹp: “...”
Ông ơi! Bà ơi! Sao ông bà mang con cùng với? Sao ông bà vội thế? Mang con theo với chứ!
Ông bà ơi, mang con cùng với!!
Con sống nữa, cầu xin ông bà mang con theo với!!!
--
Hết chương 118.