“Cậu bớt bớt , học trò của phép tới đại viện, cũng phép giới thiệu đám hồ bằng cẩu hữu của cho học trò của . Mấy cách xa thằng bé một chút, trừ khi chính thằng bé chủ động kết bạn với .” Chu Giải Thư cảnh cáo Dư Thành một trận.
Tên nhóc Dư Thành từ nhỏ sợ trời sợ đất, trong nhà cũng chiều chuộng nó. Ông thật sự học trò ngoan của xúi giục lầm đường lạc lối.
“Được , xem như cháu gì. Cháu nhất định cút thật xa!” Dư Thành che miệng, thầm mắng bản xui xẻo như ? Ông cụ bình thường như thế, bây giờ cứ như gà bảo vệ con thế ? Với cả hình như ông cụ đang cho rằng Vương Thanh Hòa là một nhỏ bé đáng thương, nên nghi ngờ thị lực của ?
Dư Thành t.h.u.ố.c chạy ngoài. Chu Giải Thư ở dạy dỗ học trò.
“Thanh Hòa, những gì học trò vẫn còn nhớ chứ?” Đến bây giờ Chu Giải Thư hiện vẫn còn hoài nghi chuyện thu nhận một đứa học trò thông minh như .
Vương Thanh Hòa gật đầu: “Thầy , cháu quên .”
“Được, để thầy kiểm tra một .”
Chu Giải Thư bắt đầu khảo tra những kiến thức dạy Vương Thanh Hòa, Vương Thanh Hòa trả lời sai một chỗ nào, khi xác định vấn đề gì, Chu Giải Thư vô cùng vui mừng.
“Được, trò tiếp tục học bài ngày hôm nay .” Vương Thanh Hòa an tĩnh tiếp tục sách.
So với sự bình tĩnh của Vương Thanh Hòa lúc , nhà họ Hạ đang loạn hết cả lên.
Hạ Minh từ chỗ Vương Thanh Hòa về, cảm xúc xuống dốc cực điểm, ai trong nhà cũng mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-852.html.]
Tâm tình của Hạ Chí Phi vốn nặng nề, ông dám Hạ Toàn đang ôm túi chờ Hạ Hữu Đức tới đón, sợ ông mềm lòng.
Cha nghĩ tới ông , cả nhà bọn họ đều là túi m.á.u của Hạ Hữu Đức.
Bây giờ ông thể nào bù đắp sai lầm, chỉ thể nhẫn tâm đuổi , tránh cho ngoài đứa con cả, những đứa khác cũng...
Ông vốn bực bội, khi Hạ Minh trở về trưng bộ mặt như ai quỵt tiền thì đùng đùng nổi giận.
“Mày trưng bộ mặt là , ai thiếu nợ mày?” Hạ Chí Phi chất vấn .
Hạ Minh thì lạnh: “Sao thể chứ? Con cảm thấy cả về là đúng . cha, lát nữa chú ba tới đây đúng ? Vừa lúc hai cũng ở nhà, bằng để hai em con hỏi chú ba chút chuyện?” Hạ Chí Phi bộ dáng của con trai nhỏ, đoán là nó gây chuyện! Chỉ là nhà cửa như thế , cũng thiếu một chút chuyện nhỏ của đứa con , so với việc áp chế , chi bằng hết ngay bây giờ luôn.
“Các con hỏi chú ba cái gì?” Hạ Chí Phi nghi hoặc, thoáng hai vợ chồng Hạ Thành vẫn luôn im lặng từ lúc về nhà cho tới giờ.
“Bọn con?” Hạ Thành cũng ngơ ngác, hỏi gì. Anh đang xem náo nhiệt đây, gì để hỏi ? Hạ Thiên và ông nội đuổi khỏi nhà, vui vẻ còn kịp! Những thứ cha để cho bọn họ hiện tại đều đưa cho Hạ Thiên cùng ông nội dùng, bọn họ cũng lấy , lúc nên ngoan ngoãn yên lặng ? Hạ Thành mơ hồ em trai nháo chuyện gì.
Hạ Minh thấy dáng vẻ ngơ ngác của trai, hừ lạnh một tiếng: “Anh hai, lúc chúng còn nhỏ, mỗi chúng bài tập, chú ba gì với chúng ? Vào ngày nghỉ, chỉ cần chúng học tập... cả những chuyện mà cha cho nữa, chúng chỉ cần với chú ba, chỉ cần là chuyện nguy hiểm, chuyện là chú ba sẽ giúp đỡ bằng cách đúng ?”
Những lời của Hạ Minh càng khiến cho sắc mặt của Hạ Chí Phi trở nên khó coi.
Ông tức giận về phía Hạ Thành: “Chú ba các con cái gì?”