“Sao con hỏi nhiều chứ?” Sắc mặt của Tề Nghênh Nghênh vô cùng khó coi.
Bây giờ trong nhà nhiều tiền như , hơn nữa còn thể đụng . Gần đây nhiều việc cần dùng tới tiền, lỡ lúc đó thiếu tiền, ông Hạ tới tìm bà thì chẳng sẽ lộ chuyện ?
“Con hỏi rõ ràng thì dám mượn Hạ Vi? Dù cũng thật , nếu con cũng mặc kệ.” Hạ Minh thái độ của bà , tuyệt đối là vấn đề.
Tề Nghênh Nghênh đen mặt, đành : “Là chuyện của hai con.”
“Em trai nhà đẻ của chị hai con trúng một cô gái, nhà bên đó ở cùng với con gái của họ cho nên mua thêm một căn nhà, điều kiện nhà chị dâu con con , căn bản là mua , phần thiếu hụt tới tìm chị dâu con ? Anh hai con thích chị dâu con, ngày nào cũng vì chuyện nhà vợ mà bận bận , bây giờ hết cách nên mới tới xin giúp.”
Tề Nghênh Nghênh xong cũng cảm thấy chuyện quá đáng, ngượng ngùng dám ngẩng đầu. Hạ Minh cũng sợ ngây , từng gặp chuyện thái quá nhưng từng thấy chuyện nào quá mức như thế . Chẳng trách dám tìm Hạ Vi, nếu chuyện với Hạ Vi, nó điên lên mới là lạ?
“Mẹ, tỉnh , cái gì cũng chiều theo hai hết ? Nếu là sợ già ai hiếu thuận thì để con hiếu thuận là ? Cũng chẳng là hai dùng tiền mà là nhà vợ dùng. Anh bản lĩnh thì quản, thì để nhà đó tự nghĩ cách. Sao nào? Người hai cưới là chị dâu chứ là cả nhà đó.”
Hạ Minh cảm thấy hai thật là điên , cho dù Manh Manh tới tìm thì cũng bao giờ đồng ý yêu cầu quá đáng như .
Tề Nghênh Nghênh lạnh mặt: “Mẹ đối xử với các con như , các con báo đáp như đó hả? Các con đều là con của , thể các con chịu thiệt.”
“Vậy để hai chịu thiệt một chút , nếu mở miệng vay tiền thì cả con và Hạ Vi, thậm chí là cả đều chẳng vui nổi . Mẹ bốn đứa con, một đứa buồn lòng so với ba đứa buồn lòng, nghĩ như thế nào cũng là ba thắng một. Chuyện con mặc kệ.” Hạ Minh thì xoay chạy về phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-828.html.]
Đứa nhỏ xui xẻo ! Tề Nghênh Nghênh tức giận về phòng.
“Cha về ?” Trong phòng, Hạ Chí Phi đang sách, thấy vợ phòng thì tưởng là cha ông về.
Nhắc tới chuyện , Tề Nghênh Nghênh càng khó chịu.
“Còn về , cũng chạy . Đi suốt mấy tiếng , sáng sớm , bây giờ còn về.” Tề Nghênh Nghênh bất mãn oán giận.
Theo lý thuyết thì bà nên ghét bỏ chuyện cha chồng tới đây ở, dù ông Hạ cũng là hiếu thuận, trong nhà vẫn thể nuôi dưỡng cha chồng, chỉ là cha chồng chỉ quan tâm nhà chú ba, suốt ngày biệt tăm biệt tích khiến bà và ông Hạ lo lắng.
“ ông Hạ, ông thể cha một tiếng ? Tốt gì cũng nên về trễ như . Trong nhà ăn tối xong mà còn về, sáng mai chúng còn đó...”
Tề Nghênh Nghênh thoáng chồng , vui . Hạ Chí Phi cũng về muộn là , nhưng hẳn là cha tới nhà chú ba .
“Được , chờ cha về sẽ ông , bà cũng đừng nóng giận. , Vi Vi ?”
Nhắc tới con gái, Tề Nghênh Nghênh cũng đau lòng: “Còn thể như thế nào? Hôm nay đưa nó ngoài chơi mà nó cứ ủ rũ. Ông xem cả nhà chúng , Hạ Thành và vợ nó về chui phòng, thái độ chẳng mấy vui vẻ, Hạ Vi chịu khỏi phòng, Hạ Minh ngày ngày chạy tới nhà thằng cả, cha thì tới nhà Hữu Đức, nhà trông thì náo nhiệt nhưng thực tế quạnh quẽ c.h.ế.t .”