Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 822

Cập nhật lúc: 2026-05-04 02:08:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Vương Thanh Phú mới về phòng, còn kịp nghỉ ngơi thì Vương Thanh Kỳ đến.

 

“Thằng năm? Sao em đến đây?” Vương Thanh Phú khó hiểu hỏi.

 

“Anh hai, vợ em tối nay chúng sẽ xuất phát, cũng mau sửa soạn đồ đạc .”

 

Vương Thanh Kỳ xong cũng lập tức rời .

 

Vương Thanh Phú bực , tại chuyện gì cũng đều theo lời của bọn họ thế?

 

sớm một chút cũng , để tránh đêm dài lắm mộng.

 

Vương Thanh Phú cũng rảnh lo chuyện ăn cơm chiều, vội gọi vợ về phòng.

 

“Lại chuyện gì nữa? Em còn nấu cơm xong nữa, ...” Lưu Tiểu Nga vội vàng phòng, trong lòng càng ngày càng ấm ức hơn.

 

thím năm thể đến tỉnh thành, chứ?

 

Không lúc nãy thằng năm và vợ thằng năm đều đưa một phần ba tiền lương cho chồng cô ?

 

Vậy cũng đủ để nuôi cô và hai đứa con gái .

 

Cho dù nữa thì cho cô theo thôi cũng mà?

 

Anh , cô theo, đến bao giờ mới một đứa con trai đây.?

 

“Em mau dọn dẹp sửa soạn hành lý , sắp sửa xuất phát .” Vương Thanh Phú lơ vẻ mặt chần chừ của vợ.

 

Nhanh !

 

Lưu Tiểu Nga càng bất an hơn, cô ôm lấy chồng , đau khổ cầu xin: “Anh dẫn theo em và hai đứa con cùng ? Hoặc là dẫn một em thôi cũng . Anh đến tỉnh thành, ai sẽ nấu cơm giặt quần áo cho chứ? Với hai chúng tách lâu như thế, mà sinh con trai đây? Hai chúng kết hôn bao nhiêu năm ? Đến cả đứa con trai cũng .”

 

“Em điên ? Vậy ai lo cho hai con ranh ? Anh , lên đó hưởng phúc. Dù em cứ ngoan ngoãn ở nhà , nếu cơ hội, sẽ đón em lên.”

 

Vương Thanh Phú đẩy cô , Lưu Tiểu Nga đúng là điên thật !

 

Còn đòi theo đến tỉnh thành nữa chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-822.html.]

 

Lưu Tiểu Nga từ chối, vẻ mặt càng thêm cô đơn.

 

mà cô cũng hiện tại cô cái gì cũng tác dụng gì, chỉ thể yên lặng sửa soạn đồ đạc giúp .

 

Trong lòng thầm tính toán để theo .

 

Nếu chồng cô rời khỏi cô , lỡ như lòng đổi thì ?

 

Lỡ như mấy đứa con gái trong thành phố cướp mất ? Cô chồng, sống thế nào đây?

 

Vương Thanh Phú dọn dẹp đồ đạc xong, lập tức theo hai vợ chồng Vương Thanh Kỳ cùng chạy về phía ga xe lửa, chuẩn đến tỉnh thành.

 

Tỉnh thành.

 

Bầu trời bên ngoài tối om.

 

Hạ Minh vẫn còn đang giúp Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú việc.

 

Cậu chỉ huy khiêng ván gỗ, tò mò hôm nay ông ngoại đến đây gì.

 

Cho nên cứ liên tục liếc mắt về phía Vương Thanh Hòa.

 

Nhìn nhiều đến mức Bạch Tú Tú ở bên cạnh cũng nhịn hỏi : “Hạ Minh, cứ chằm chằm Thanh Hòa gì, hỏi cái gì thì hỏi .”

 

Hạ Minh vạch trần suy nghĩ, ngượng ngùng : “Chị cả, em chỉ là tò mò ông ngoại và ở đây chuyện lâu như thế, cái gì. Bọn họ ở đến lúc trời tối mới , lúc rời trông còn vui vẻ nữa. Mấy năm nay hiếm khi thấy ông ngoại vui vẻ như thế, chị cái gì thế?”

 

Hạ Minh xong, cảm thấy thế giống như đang thăm dò chuyện của bọn họ, vội bảo đảm: “Em bảo đảm sẽ cho !”

 

“Không gì, chỉ là bảo hai chúng rảnh thì thường xuyên đến thăm bọn họ.” Vương Thanh Hòa tùy tiện chọn đại một chuyện thể cho .

 

“Chỉ thôi hả? Em còn tưởng rằng ông ngoại còn sẽ chuyện quan trọng gì nữa chứ. Theo ý em, ông ngoại nên dạy cho chú ba một bài học , Nếu chú ba thì cả gia đình chúng cũng chia xa lâu như thế.” Hạ Minh đến chuyện cảm thấy tức giận.

 

Tại cả nhiều ngăn cách với như thế?

 

Đó là vì chú ba đó!

 

 

Loading...