Mặt Chu Kiều Kiều vô cùng âm trầm, cô gả cho Vương Thanh Kỳ cũng khá lâu , cũng hiểu rõ về đức hạnh của mấy trong nhà họ Vương. Nếu cô đồng ý chuyện , thì ông cha chồng già thật sự thể khai hết chuyện.
Đến lúc đó kế hoạch của cô đều xong đời.
Hiện tại chỉ thể đồng ý, chờ sẽ nghĩ cách .
Ông già còn thể sống mấy năm chứ?
Chu Kiều Kiều âm thầm tự an ủi , cũng còn tức giận giống như lúc nãy nữa.
Cô thoáng qua ông chồng vô dụng nhà : “Chuyện cứ quyết định thế , chiều nay khẩu vị, ăn uống. Thanh Kỳ, về phòng với em.”
Ánh mắt Chu Kiều Kiều trở nên hung dữ.
Vương Thanh Kỳ chẳng tác dụng gì, chắc chắn sẽ vợ hỏi tội.
Cho nên cũng ngoan ngoãn theo.
Vương Thanh Phú dáng vẻ của hai , cong khóe môi lên, trong lòng cũng vô cùng đắc ý.
Ai cũng vợ thằng năm may mắn, nhưng hiện tại xem vận may của cũng tệ lắm. Nếu thì thể nhặt một cái bánh to như thế chứ?
Lúc còn đang lo lắng cái nhà tan rã như thế nào, ngờ cha trực tiếp giải quyết vấn đề cho .
Thật đúng là cho dù mơ cũng sẽ đến tỉnh .
“Vợ , nấu cơm , bọn họ ăn, chúng và vợ chồng thằng tư còn ăn.” Vương Thanh Phú thoáng qua vợ , giục cô nấu cơm.
Lưu Tiểu Nga do dự một lúc, cuối cùng vẫn nắm lấy tay : “Anh sắp đến tỉnh thành , em và hai đứa con gái thể chung với ? Em... Em lo lắng cho .”
Vương Thanh Phú vốn dĩ còn đang suy nghĩ tính toán đến chuyện ly hôn, hiện tại cô đòi đến tỉnh thành cùng, trực tiếp hất văng tay cô : “Em cứ ở đây chờ , em tưởng đến tỉnh thành là để hưởng phúc ? Anh là vì cái nhà ! Em dẫn theo hai cái của nợ chung với , một tháng tốn bao nhiêu tiền để nuôi ba chứ? Em cứ ở đây chờ, đừng nghĩ đến chuyện tỉnh thành. Suốt bao năm qua, đến một đứa con trai cũng đẻ . Hai đứa nhỏ nhà Vương Thanh Hòa đều chạy , em chỉ sinh cho hai cái của nợ!”
Vương Thanh Phú nhịn nữa, mắng cô một trận xong, lập tức nhà.
Lưu Tiểu Nga lóc, cô lau nước mắt, hai vợ chồng Vương lão tứ hổ , đó lập tức phòng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-821.html.]
Trần Phương trừng mắt Vương lão tứ: “Anh hai của đúng là chẳng gì.”
Vương lão tứ sửng sốt: “Anh hai của chẳng gì, em trừng gì chứ?”
Trong phòng, Chu Kiều Kiều mới phòng lập tức bảo Vương Thanh Kỳ kể bộ đầu đuôi chuyện, bọn họ gặp Vương Thủ Thành như thế nào, Vương Thủ Thành những lời gì.
Cô tin tưởng Vương Thanh Phú, cứ cảm giác chuyện quá lợi cho Vương Thanh Phú.
Tại như thế chứ?
Vương Thanh Kỳ cực kỳ bất đắc dĩ, chỉ thể thuật một .
Chờ xong, Chu Kiều Kiều cũng ngây ngẩn.
Không ngờ việc đúng là như thế, còn những lời Vương Thanh Phú nữa...
Tuy rằng chứng cứ, nhưng mà hiện tại cô cũng nghi ngờ đây là sự thật!
Nói chừng nhà bọn họ xảy chuyện đều là do Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú hại!
“Em sẽ tha cho bọn họ!”
Gương mặt Chu Kiều Kiều vẻ vô cùng âm độc.
Vương Thanh Kỳ mà sợ hết hồn: “Vợ , em cái gì?”
“Anh đừng xía , mau dọn dẹp đồ đạc , tối nay chúng mua vé, đến tỉnh thành sớm mới .” Chu Kiều Kiều giục Vương Thanh Kỳ việc.
Trong lòng càng hận Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú hơn nữa.
Tuy rằng cô cũng từng hại Bạch Tú Tú, g.i.ế.c cô, nhưng mà Bạch Tú Tú vẫn còn sống ? Vậy mà bọn họ còn trả thù như thế nữa, đúng là quá ác độc.
Chuyện cho dù chứng cứ, nhưng mà nghĩ kiểu gì cũng cảm thấy khả nghi.
Vương Thanh Kỳ dám cãi lời vợ , chỉ thể đồng ý: “Để báo cho hai.”