“Đồ mà ?” Hồ Thiên ba , mở miệng đòi đồ đạc .
Chu Kiều Kiều lấy mấy thứ cô chuẩn từ đưa cho .
Hồ Thiên kiểm tra thấy vấn đề gì , mới hài lòng dẫn hai bọn họ gặp.
Trước khi thoáng qua Chu Kiều Kiều, cũng vì cô gái Chu Kiều Kiều chấp nhất như thế, cứ nằng nặc sống chung với Vương Thanh Kỳ.
Tên Vương Thanh Kỳ rõ ràng là một tên vô dụng.
Vương Thanh Kỳ theo bên cạnh Vương Thanh Phú, trong lòng vô cùng thấp thỏm.
Lúc bởi vì Vương Thủ Thành còn thẩm vấn xong, cho nên cũng phán tội nhốt , tạm thời còn thể gặp ông .
mà phiền phức.
Khó khăn lắm Hồ Thiên mới năn nỉ cả tìm cơ hội .
“Vương Thủ Thành đang ở chỗ , ông ngoài vệ sinh. Hiện tại hai mau gặp ông , nhiều nhất chỉ chuyện mười phút, hai nhanh lên, đừng rước phiền phức đến cho .”
Hồ Thiên thúc giục bọn họ nhanh ch.óng qua đó.
Hai canh gác ở cửa nhà vệ sinh, một dụ , còn chính là cả của Hồ Thiên.
Chờ bọn họ , lập tức thấy Vương Thủ Thành trông già nua hơn buổi sáng nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-818.html.]
Vương Thủ Thành thấy hai đứa con trai, sửng sốt, đó mừng như điên : “Thằng hai, thằng năm, cuối cùng hai đứa cũng đến tìm cha . Hai đứa đến cứu cha đúng ? Hai đứa mau cứu cha , cuộc sống cha sống nổi nữa . Bọn họ còn hỏi cha đồng lõa , cha sợ nếu cứ kéo dài nữa, cha sẽ khai hết mất. Hai đứa...”
Vương Thủ Thành nức nở.
Sắc mặt của Vương Thanh Phú và Vương Thanh Kỳ đều cho lắm.
Vương Thanh Phú thở dài: “Cha, chúng con cũng cứu cha, nhưng mà tên Hồ Thiên , chuyện cha thoát tội , chúng chỉ thể nhận. Bọn con cũng vất vả năn nỉ bọn họ mới thể đến đây gặp cha. Vì chuyện , thím năm còn đưa hết mấy công thức nấu ăn của thím cho Hồ Thiên . Còn chuyện ăn buôn bán của nhà chúng nữa, cũng đều cho Hồ Thiên hết .”
Vương Thủ Thành sửng sốt, lúc ông cũng hai đứa con trai đến đây để gì .
Bọn họ cứu ông , cho nên đến đây ông ngậm miệng đúng ?
Chỉ cần nghĩ đến đây, Vương Thủ Thành lập tức đổi sắc mặt: “Hai đứa mày đúng là thứ vô ơn lương tâm, mấy năm nay tao cái gì đều là vì bọn mày! Vậy mà bọn họ thèm quan tâm đến tao? Tao cho mày , nếu tao c.h.ế.t, bọn mày cũng đừng hòng yên.”
Vương Thanh Phú lập tức kéo Vương Thanh Kỳ, cùng quỳ xuống mặt ông .
Anh nức nở : “Cha, là bọn con vô dụng. Chúng con cũng như thế, nhưng mà thật sự cứu cha. Hồ Thiên đây là cố ý hại chúng . Cho nên con mới nghĩ, ai mà thù hận đối đầu với nhà chúng chứ? Có lẽ cũng chỉ cả bây giờ đang ở tỉnh thành thôi. Sau khi là con ruột nhà , trong lòng chắc chắn cũng oán hận. Anh cảm thấy nhà với , đó trả thù chúng . Nếu thì tại chuyện ăn buôn bán bán cho chúng với giá rẻ như thế chứ? Hai tên họ Trương cũng quen với bọn họ. Bọn họ thông đồng với hết , bọn con ở tù với cha luôn cũng hết. sẽ Vương Thanh Hòa đắc ý ? Bọn con báo thù cho cha mới .”
Vương Thanh Phú lập tức bắt đầu phát huy trí tưởng tượng, cố gắng hết sức đổ hết tội lên đầu Vương Thanh Hòa.
Vương Thủ Thành vốn dĩ đang trút lửa giận lên đầu hai đứa con trai, xong những lời , lập tức bình tĩnh .
Biểu cảm của ông cũng lập tức trở nên hung ác đáng sợ: “Cái thằng con hoang Vương Thanh Hòa , lúc cha nên quăng nó trong sông như lời Hạ Hữu Đức dặn mới đúng!”