Chu Kiều Kiều dẫn theo Hồ Thiên về nhà , Vương lão tứ ở trong nhà vẫn cứ yên.
Mấy khác trong nhà đều hiếm đến chợ đen với cha, nhưng mà ngày nào cũng đều theo. Lỡ như nếu xảy chuyện gì, mới là nguy hiểm nhất.
Vương lão tứ tới lui ngừng, mãi đến khi Hồ Thiên nhà.
Anh thấy Hồ Thiên thì giống như thấy thần tiên, hai mắt sáng rực lên.
“Đây là Hồ ?” Vương lão tứ cực kỳ kích động.
Hồ Thiên cạn lời, ai là của chứ?
Người nhà họ Vương bọn họ điên hết ?
Vương Thanh Phú cũng ngờ rằng Chu Kiều Kiều sẽ dẫn về đây, hơn nữa còn nhanh như thế! Không bọn họ chỉ mới ngoài ?
“Vợ của may mắn, chúng mới ngoài gặp Hồ Thiên ngay.” Vương Thanh Kỳ cố gắng hết sức để tâng bốc sự may mắn của Chu Kiều Kiều.
Hiện tại lẽ cha sẽ ngoài nữa, trong nhà ai thể giúp đỡ và Chu Kiều Kiều.
Muốn cho bọn họ tiếp tục lời thì nhất định ích lợi mới .
Nhắc đến vận may của , Chu Kiều Kiều cũng kiêu ngạo.
“Thím năm vẫn luôn may mắn, hai chuyện với Hồ ?” Vương lão tứ vô cùng kích động.
“Chuyện nhà mấy thì cần , chợ đen cũng bắt , ai mà còn chứ? mới dàn xếp xong chuyện của là lập tức chạy đến nhà mấy ngay. Xem xem mấy chuyện gì cần giúp .”
Hồ Thiên vẻ hiền hòa, vương lão tứ cảm thấy giống như đang sáng lến.
“Cha còn cứu ?” Vương Thanh Phú trầm giọng hỏi Hồ Thiên.
Hồ Thiên thế thở dài : “Chuyện thật sự còn cách nào, chú Vương mua bán lương thực với giá cao, chuyện chứng cứ quá rõ ràng . Ông còn bắt tại trận, cãi cũng cãi . Hiện tại chuyện mấy các thể chính là vạch rõ quan hệ với ông , coi chừng mấy cũng liên lụy luôn.”
Trong long Vương Thanh Phú trầm xuống, quả nhiên là .
Sau cái nhà coi như tan vỡ, để hai vợ chồng thằng năm dẫn theo sống sung sướng thì nhất định nịnh nọt hai vợ chồng, sắc mặt của bọn họ mà sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-814.html.]
“Anh Hồ, em thể gặp mặt cha chồng của em ?” Chu Kiều Kiều thẳng chủ đề chính.
Hồ Thiên lộ vẻ khó xử cô : “Chuyện ...”
“Không thể ? Anh thể nghĩ cách giúp bọn em ?” Chu Kiều Kiều tiếp tục năn nỉ .
“Được thì cũng đó, nhưng mà nhà em cũng trả giá đắt.”
Hồ Thiên tiếp tục .
Chu Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần thể gặp mặt ông là .
“Anh Hồ cứ việc , chỉ cần là thứ nhà em .” Chu Kiều Kiều đồng ý vô cùng dứt khoát.
“Đầu tiên, nhà của em thể tiếp tục chợ đen buôn bán nữa. Tốt nhất nhà em cũng đừng bán mấy thứ linh tinh như điểm tâm nọ.” Thái độ của Hồ Thiên vô cùng nghiêm túc.
Mấy khác đều ngơ ngác.
Bọn họ tốn ít tiền đó!
“Vậy còn mấy quầy hàng của chúng thì ? Còn căn nhà lớn nữa.” Vương lão tứ ngơ ngác hỏi .
“Mấy thứ chính là cái giá trả. Mấy đừng cảm thấy quá đáng, thực tế ngoại trừ , cũng ai dám nhận lấy mấy thứ . cũng sẽ bạc đãi mấy , sẽ cho mấy một trăm đồng. Đây là nể tình chúng là bạn bè . Nếu cho mấy đồng nào thì mấy cũng dám buôn bán tiếp nữa.”
Hồ Thiên hét giá c.ắ.t c.ổ.
Nói xong tất cả trong nhà họ Vương đều trợn tròn mắt, một trăm đồng?
Hồ Thiên cứ ăn cướp luôn cho !
“Còn nữa, còn nhà mấy đưa hết bộ những công thức các loại điểm tâm mà mấy bán cho hết.” Hồ Thiên tiếp tục .
“Anh nhiều quá đó, chẳng là nhân lúc cháy nhà mà hôi của ?” Vương Thanh Kỳ xong nổi giận, thế mà còn là bạn bè nữa ?
Hồ Thiên , ha hả : “ cũng còn cách nào khách, ai bảo nhà mấy gặp chuyện lớn như thế chứ? Mấy thích thì , cũng mạo hiểm vì mấy .”