Vương Thanh Hòa suy nghĩ gì về mấy thứ trong rương.
Anh cũng dính líu quá nhiều đến bọn họ. Dù nếu dính líu đến bọn họ thì chắc chắn cũng sẽ dính líu đến ruột Tề Nghênh Nghênh của .
Vương Thanh Hòa hết hi vọng với nhà họ Hạ từ lâu .
Tề Nghênh Nghênh lợi dụng để đuổi gia đình Hạ Hữu Đức , lợi dụng mối quan hệ của nhà họ Hạ để chuyện mà .
Hạ Chí Phi hi vọng thể nhà họ hạ mặt mũi.
Về mặt bản chất, bọn họ đang giao dịch với .
“Ông mang mấy thứ về .”
Thái độ của Vương Thanh Hòa vô cùng dứt khoát, hề lưu luyến gì với mấy thứ trong rương.
Tề Thế Trung thấy thậm chí còn thèm nhận đồ, trong lòng thầm cảm thấy xong.
“Cháu đừng hiểu lầm. Ông ngoại cho cháu mấy thứ là bởi vì cháu nên mấy thứ , vì của cháu...” Tề Thế Trung thở dài giải thích với .
“Hơn nữa, cho dù cháu suy xét cho cháu thì cũng nên suy xét cho vợ của cháu, còn cả con cháu nữa.”
“Chuyện cũng Thanh Hòa, cần suy xét.” Bạch Tú Tú hiểu khá rõ về suy nghĩ trong lòng chồng .
Người nhà họ Hạ những việc đó, Vương Thanh Hòa hết hi vọng từ lâu .
Anh dây dưa quá nhiều với bọn họ.
“Cái thằng bé ...” Tề Thế Trung chút buồn bực, đồ thế mà cũng tặng .
“Cảm ơn ông đến thăm , rảnh cũng sẽ đến thăm ông, nhưng mà những thứ thì cần, nó vốn dĩ thuộc về .” Thái độ của Vương Thanh Hòa lạnh nhạt.
Anh hề nhíu mày chút nào.
Anh như thế Tề Thế Trung rơi tình huống khó xử.
Nhìn đứa cháu cả , Tề Thế Trung âm thầm mắng con gái một trận. Khoảng thời gian con gái im lặng như thế, ông ngay là chẳng chuyện lành gì mà!
Nếu bà chột , chừng liên lạc với bọn họ, cho bọn họ chuyện tìm con từ lâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-805.html.]
Bà hó hé tiếng nào, rõ ràng là vấn đề.
Hiện tại chuyện thành như thế , thằng bé thậm chí còn nhận lấy đồ mà ông tặng.
Ông vốn dĩ còn đang chờ cháu ngoại nhận lấy mấy thứ , đó dần dần dịu mối quan hệ.
Con gái chăm sóc đứa nhỏ , bọn họ chăm sóc.
Chờ lâu , trong lòng đứa bé cũng sẽ còn lạnh nhạt như bây giờ nữa.
Thái độ đối với cũng sẽ dịu một chút.
Ai ngờ ông còn kịp thực thi phương án thì từ chối một cách vô cùng dứt khoát.
Tề Thế Trung càng nghĩ càng phiền, nháy mắt hiệu cho con trai.
Cậu cả Tề phiền c.h.ế.t, là ông !
Rõ ràng cháu trai tiếp xúc gì với bọn họ, cha bảo ông chuyện, ông cái gì bây giờ?
Cậu cả Tề cháu ngoại, gượng : “Thanh Hòa, Tú Tú, hai đứa chịu nhận lấy mấy thứ , , cũng hiểu . Không bằng thế , cả sẽ giúp giúp hai đứa. Sau mỗi năm sẽ hỏi hai đứa một , chừng nào hai đứa nghĩ thông suốt, sẽ đưa cho hai đứa ngay. mà... Hôm nay nhà đến đây thật sự là thật lòng thành tâm. Dù thì chúng đều là một nhà, cũng thể thật sự cắt đứt liên lạc , đúng ?”Vương Thanh Hòa im lặng nữa.
Rồi, chuyện nữa!
Lúc cả Tề cũng gặp khó khăn, thấy cha chuẩn dùng ánh mắt thịt , cháu ngoại đối diện lên tiếng, chỉ cảm thấy vô cùng khó khăn!
Sao ông khổ thế ?
Nhà họ Hạ và em gái tạo nghiệt, bắt ông cũng chịu tội theo!
“Thanh Hòa, hôm nay ông ngoại đến đây chỉ là để thăm cháu. Ông buộc cháu nhận chúng , chỉ là... Ông ngoại cũng già , lúc rảnh rỗi cũng gặp cháu. Ngày nghỉ, hoặc là ngày lễ ngày tết, nếu cháu thể dẫn theo Tú Tú và hai đứa nhỏ đến nhà ông ngoại chơi, ông ngoại cũng thỏa mãn .”
Tề Thế Trung thấy thể tặng mấy thứ , hơn nữa hàn gắn mối quan hệ cũng là chuyện tưởng.
Ông quyết định buông bỏ những suy nghĩ , tạm thời cứ từ từ kết quen với đứa nhỏ .
Trong lòng chất chứa nhiều khó chịu, đây cũng là chuyện ngày một ngày hai.
Nếu thật sự vì mấy thứ mà đồng ý thiết với bọn họ, ngược còn sẽ trong lòng ông nghi ngờ nhiều hơn.