“ đuổi nó là may lắm , lẽ đ.á.n.h nó một trận. Bà cứ lo mà che chở nó , xem nó thành cái dạng gì ? Lúc con trai chúng còn vì nó mà đ.á.n.h với nhà chồng nó, còn nó thì ? Mấy năm nay chúng chỗ nào với nó? Bà nó xem? Về nhà một cũng chịu ở thêm một bữa, đứa nhỏ thất lạc bao nhiêu năm vất vả lắm mới tìm về, nó trò gì nữa? Chỉ nghĩ cho bản , theo sở thích khiến chuyện trở nên khó coi vô cùng.”
Tề Thế Trung một hồi, cảm thấy thể nuốt trôi cơm, cơn giận tụ khiến l.ồ.ng n.g.ự.c nóng lên, ho khan vài tiếng.
“Ông đừng tức giận, nữa là chứ gì?” Quách Xuân Hoa thấy chồng tức điên thì cũng cầu tình giúp con gái nữa.
“Chờ thằng cả về, bà bảo nó đến Cung Tiêu Xã mua một ít trứng gà và thịt, dùng hết phiếu thịt của hai tháng , ngày mai chúng thăm cháu ngoại. Đến bây giờ còn gặp cháu trai đó.”
Tề Thế Trung cẩn thận dặn dò những chuyện cần , lo lắng trong nhà qua loa chuyện .
“Biết .” Quách Xuân Hoa cũng gặp cháu ngoại, lúc con gái còn ở nhà, bà yêu thương đứa con nhất, đến khi con gái kết hôn, bà ngóng trông cháu ngoại. Chồng bà thậm chí nghĩ sẵn nhiều cái tên , còn náo loạn mấy với nhà thông gia để giành quyền đặt tên, cuối cùng trở thành công cốc, bà và chồng còn một tiếng của cháu ngoại.
Bà mang theo một túi đồ bổ cùng đứa con trai cả vui vẻ đến bệnh viện huyện chờ đợi, cuối cùng chờ tin cháu ngoại mất tính.
Đối với con rể, bọn họ mắng cũng mắng, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h nhưng cũng chẳng gì nữa.
Nhiều năm như , ai cũng cho rằng đứa bé nữa, ai ngờ năm nay tìm về ? Hơn nữa đứa bé tồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-766.html.]
“Hay là ngày mai đừng để con trai theo? Nó cả ngày mệt mỏi, để nó ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.” Quách Xuân Hoa cũng đau lòng con trai, chuyện thăm cháu ngoại để bà và chồng là . Là bà và chồng gặp cháu trai, phiền hà những khác gì?
“Nó là thằng bé, ? Nếu con gái gây chuyện như , chừng cháu ngoại tới gặp chúng , nào đến nỗi để chúng tới tìm thằng bé?”
Tề Thế Trung càng nghĩ càng hối hận, ông vốn nên nhúng tay chuyện sớm hơn. Quách Xuân Hoa chồng thì cũng nhắc gì nữa, buồn bực theo con dâu phòng bếp.
Bên , Tề Nghênh Nghênh kéo Hạ Vi ngoài tức đến bật : “Ai cũng thấy đúng, cha con sai, bây giờ ông ngoại con cũng sai. Mẹ sai chỗ nào chứ? Mẹ đều là vì các con.”
“Mẹ... xung quanh đông như , đừng nữa. Con cảm thấy ông ngoại sai. Mẹ thấy ? Dù chuyện theo kế hoạch của nhưng cha cũng bắt đầu quan tâm tới tụi con, bây giờ ba cũng công việc , tuy là phương thức giống nhưng từ khi cả trở về, nhà thật sự chiếm nhiều chỗ . Không cũng cải thiện quan hệ với cả ? Anh cũng là con của mà.”
Hạ Vi hiểu vì thành như , rõ ràng thứ đều đang tiến triển .
Tề Nghênh Nghênh nghẹn c.h.ế.t nhưng rõ , mắng con gái nhưng nỡ, bực tức lời nào.
Hai đường vẫn xem như thuận lợi, lúc xe Tề Nghênh Nghênh cũng từ từ nghĩ thoáng, cố gắng định tâm tình, nhưng sự bình tĩnh chỉ duy trì tới lúc bà mở cửa nhà.