Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 764

Cập nhật lúc: 2026-05-02 00:07:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cha, con sai , bây giờ con thật sự cải thiện quan hệ mà. Tính tình đứa nhỏ thật sự quái dị, nhận con cũng nhận ông Hạ. Hiện tại nó chủ nhiệm Chu nhận học trò, sẽ theo ông học trung y, liếc mắt một cái cũng tiền đồ ngày rực rỡ thế nào, gì cũng khiến nó vứt bỏ hiềm khích với chúng con, để nó quan tâm em trai em gái một chút. Mấy đứa con của con đều là cháu ngoại của cha, cha nghĩ cách giúp con .”

 

Tề Nghênh Nghênh nhớ đến chuyện hôm qua con trai theo ông Hạ về nhà nhưng nhất quyết chịu ở một đêm, bộ dáng nằng nặc đưa con dâu rời khiến bà cảm thấy sợ hãi.

 

Suốt một buổi tối, bà cố gắng lấy lòng Bạch Tú Tú nhưng Bạch Tú Tú hề cho bà sắc mặt , ý định buông tha. Nếu con trai chỉ lời Bạch Tú Tú thì bà thật sự đuổi . Hiện tại thể khơi thông quan hệ với con trai, bên phía con dâu cũng gặp trắc trở.

 

cũng kiểu cúi đầu, trong lòng vốn dĩ phiền, bây giờ cha chọc thủng tâm tư, còn mắng cho một trận, Tề Nghênh Nghênh nghi đến mặt mũi nữa. Mất mặt với con dâu còn bằng mất mặt với cha .

 

“Tới bây giờ mà cô còn trách nó?” Tề Thế Trung thật sự hỏi nhà họ Hạ nguyên nhân vì mà con gái ngoan của ông gả đến nhà họ đổi thành một khác như ? Trước chỉ là ích kỷ chứ hề hồ đồ. Cũng ai bạc đãi nó, tại ... nhưng chuyện cũng thể trách , dù nhà cũng hề đ.á.n.h mắng con gái ông .

 

“Nghênh Nghênh, cô xuống.”

 

Tề Thế Trung thở dài, cuối cùng vẫn quyết định dạy dỗ con gái. Quanh năm suốt tháng ông chẳng gặp con gái mấy , bây giờ con gái cũng còn nhỏ nữa, thậm chí cũng sắp cháu , bây giờ còn phiền ông dạy bảo , thật là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-764.html.]

 

Tề Nghênh Nghênh thành thật xuống bên cạnh giường đất.

 

“Cô thật cho cha , cô thương đứa nhỏ ? Nếu cô thương thì cũng đừng nghĩ cách cải thiện quan hệ nữa. Mấy đứa con khác của cô, cứ cho là còn nữa, bọn chúng cũng chỉ vất vả một chút chứ c.h.ế.t . Cô tìm công việc cho bọn nó, thành gia lập thất cho bọn nó là . Cô cũng thể nào chăm sóc hết đời của tụi nó? Đứa nhỏ mà cô thương thì cần cải thiện quan hệ , đời nó tổn thương vì cô một , c.h.ế.t tâm thì thôi. Thằng bé gia đình của nó, vợ con, cũng một công việc vẻ vang. Cô cũng đừng tới cầu xin , để mặt dày cầu xin đứa nhỏ , chờ đến khi đứa nhỏ tin tưởng mở lòng thì cô cho nó thêm một d.a.o. Đứa nhỏ là cô sinh, sai, nhưng nó cũng cần chịu tội như . Còn nếu cô yêu thương đứa nhỏ, thì cả nhà chúng sẽ cùng nỗ lực đổi suy nghĩ của thằng bé. cảnh cáo cô, cho phép cô ép thằng bé chăm sóc em trai em gái.” Tề Thế Trung con gái, thất vọng bất đắc dĩ.

 

“Cha, con...” Tề Nghênh Nghênh đáp lời ngay.

 

“Cô nghĩ cho kỹ , uống miếng nước, bình tĩnh một chút. Cô cũng tính của , chấp nhận mặt một kiểu, lưng là một kiểu khác.” Tề Thế Trung con gái bậy, lập tức lên tiếng cảnh cáo một câu.

 

Tề Nghênh Nghênh chột cúi đầu, một lúc mới mở miệng: “Cha, con cải thiện quan hệ, gì nó cũng là con trai của con, nhưng mà... nhưng mà em trai em gái nó ?”

 

“Xuân Hoa, lấy cho nó hai cái bánh cho nó thức ăn trưa đường về, tối về đến nhà mới sức nấu cơm cho đám tổ tông của nó.” Tề Thế Trung thêm một chữ nào, xem như thể dạy dỗ đứa con gái .

 

 

Loading...