Tề Nghênh Nghênh lạnh.
Bà xong lập tức đưa trái cây cho Bạch Tú Tú, dáng vẻ hiền hòa giống như đây là con gái ruột của bà : "Tiểu Bạch, con ăn trái cây , chờ thêm lát nữa cha chồng và Thanh Hòa mới về . Con cũng đừng quá lo lắng, chắc chắn sẽ tin tức thôi. Thằng bé Thanh Hòa thông minh như thế, chắc chắn sẽ nhân."
Tề Nghênh Nghênh cũng là đang khuyên nhủ Bạch Tú Tú là đang khuyên nhủ chính nữa.
Hiện tại trong lòng bà cũng cực kỳ lo lắng, đừng thấy bà mạnh miệng, còn đuổi Hạ Thiên và Hạ Tuệ Tuệ về nhà.
mà nếu hôm nay con trai lão Hạ thất vọng, bao lâu , gia đình sẽ khôi phục giống như .
Hôm nay bà trở mặt như thế, cũng là vì thật sự nhịn nữa.
Hơn hai mươi năm qua bà đều cứ chịu đựng như thế, cho cả gia đình hút m.á.u.
Có nào đến mức thể nhịn mãi như thế chứ?
Vừa lúc mượn chuyện , bà cũng thể với con dâu.
Bạch Tú Tú trong lòng Tề Nghênh Nghênh đang suy nghĩ cái gì, nhưng mà cô cũng thể đoán một chút về thái độ của Tề Nghênh Nghênh.
Đánh kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy , khi Vương Thanh Hòa chính thức chấp nhận bọn họ, cô cũng sẽ quá hiền hòa với bọn họ.
mà cũng đến mức sẽ lạnh lùng.
Cho nên Bạch Tú Tú cũng bắt chước theo chồng , mỉm cảm ơn chẳng khác gì : "Cảm ơn ngài."
Thái độ của cô trong lòng Tề Nghênh Nghênh sượng trân cứng đờ.
Bà cứ cảm giác lúc nãy thằng cả cũng đối xử với lão Hạ như thế , hai vợ chồng ... thái độ giống y hệt .
Cái gì cũng , nhưng tuyệt đối sẽ sửa miệng gọi cha .
Bà và lão Hạ đối xử với con trai cả đủ ?
Trong lòng Tề Nghênh Nghênh bực bội c.h.ế.t, mà vấn đề tương tự cũng đang quanh quẩn trong lòng Hạ Chí Phi.
Hạ Chí Phi bực bội cố gắng đạp xe đạp, để tránh cho con trai bỏ xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-741.html.]
Ông vốn dĩ thể đạp xe đạp chở con trai, còn thể gia tăng tình cảm cha con, ai ngờ ông còn kịp lên tiếng thì con trai lấy xe chờ ông .
Anh ý định chung một chiếc xe đạp với ông .
Hơn nữa đường cũng đạp xe cực nhanh, cho ông cơ hội mở miệng chuyện.
Mang theo suy nghĩ thể con trai bỏ , dọc theo đường , Hạ Chí Phi đều nghiêm túc đạp xe đạp.
Khó khăn lắm mới chạy đến nơi, ông cũng thể thở lấy .
Vương Thanh Hòa dựa xe đạp ở đó, yên lặng chờ Hạ Chí Phi thở phì hòi xong.
Nơi bọn họ dừng cách bệnh viện xa, xung quanh khu vực một ít nhà của gia đình giàu thời xưa, cũng giống như những căn nhà đó, đều chia cắt thành từng căn nhà riêng.
Hạ Chí Phi dẫn theo Vương Thanh Hòa một đại viện trong đó, đây là một đại viện to ba cửa.
Chủ nhiệm Chu ở căn phòng phía đông của tiểu viện.
Trước cửa nhà ông một cái nhà kho nhỏ, bên trong một cái nồi, trong nồi là canh t.h.u.ố.c nấu từ d.ư.ợ.c liệu.
Mùi d.ư.ợ.c liệu bay , Vương Thanh Hòa ngửi một lúc, cái nồi nhỏ , thấy sân thẳng về phía .
Người múc một chén, uống cạn về nhà .
Canh t.h.u.ố.c dùng để khử hàn, mùa đông khô lạnh, khó tránh khỏi sẽ khí lạnh xâm nhập cơ thể mà sinh bệnh.
Uống một ít loại canh t.h.u.ố.c , thể cơ thể ấm áp hơn.
Có lẽ đây là do ông cụ đặt ở nơi , để cho về nhà ngang qua đều thể uống một chén đúng ?
Vương Thanh Hòa dựa chuyện âm thầm đưa suy đoán đơn giản.
mà cũng kết luận.
Anh chỉ yên lặng theo Hạ Chí Phi nhà, nhà ngửi mùi t.h.u.ố.c cực kỳ nông.
Trong nhà chỉ một ông cụ tóc bạc và một quen ở bên trong.