Hạ Chí Phi sĩ diện, nếu bắt Hạ Hữu Đức xin con trai của ông , Hạ Chí Phi chắc chắn sẽ nỡ lên tiếng tiếp tục khó xử Hạ Hữu Đức nữa.
Như chờ đến nhà họ Vương đến, bọn họ cũng dễ đ.á.n.h phối hợp với hơn.
Hạ Toàn tính toán khá là , nhưng mà Hạ Chí Phi lên tiếng trả lời.
Hạ Chí Phi thoáng qua con trai cả lên tiếng cái gì, chỉ cảm thấy con trai là đang chờ ông xử lý chuyện , nếu như xử lý , con trai cả sẽ thật sự thất vọng về ông .
Từ khi con trai cả về, tuy rằng mỗi ngày đều đến, nhưng mà ông cảm thấy cách việc của đứa con cực kỳ hợp ý ông .
Là đứa con ông đ.á.n.h giá cao nhất, thể chịu cực khổ, còn thông minh chịu cố gắng, cực kỳ ngoan ngoãn.
Khuyết điểm duy nhất chính là bằng cấp quá thấp, lớn lên bên cạnh ông . mà khuyết điểm cũng là do khác tạo thành.
Ông càng hài lòng về con trai cả thì càng giận lão tam hơn.
Lại cộng thêm chuyện ngày hôm nay, Hạ Chí Phi nhiều oán trách đối với Hạ Hữu Đức.
“Cha, việc cũng là chuyện nhỏ, ngày mai con bảo Hạ Minh đưa cha đến bệnh viện khám. Hữu Đức đưa cha về nhà , nó về . Trong nhà một đống như thế, lẽ thể chăm sóc cho cha ?”
Thái độ của Hạ Chí Phi vô cùng lạnh nhạt.
Hạ Hữu Đức ngẩn , cả giữ ông ?
Hạ Toàn cũng kinh ngạc: “Hôm nay Hữu Đức nó mệt mỏi cả ngày trời…”
“Vậy thì em càng về nhà sớm nghỉ ngơi, lát nữa con còn chuyện khác, rảnh tiễn em về. Em mau về nhà , nhà Hữu Đức còn vợ đang chờ em về chăm sóc ?”
Hạ Chí Phi hỏi ngược ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-736.html.]
Lúc Hạ Hữu Đức nổi nữa .
Anh cả định thật ? Thật sự định cho ông về nhà nữa?
Chỉ vì thằng ranh con hoang tìm ở quê ?
“Cha, con tiễn cha về , bác cả đúng lắm, ở nhà còn cần cha về chăm sóc nữa." Hạ Thiên cũng coi như khá hiểu cha ruột của , thấy ông như thế là ngay ông sắp sửa mất khống chế vì chuyện .
Anh cũng dám để ông quậy ở đây .
Mấy ngày nay bác cả vốn dĩ vì chuyện của mà thái độ khi đối mặt với còn như xưa nữa.
Nếu cha quậy ầm lên, cũng đừng mơ kiếm ích lợi gì đó từ trong tay của bác cả.
Hạ Hữu Đức thấy đến cả con trai cũng kêu rời , vô cùng đau lòng, chút suy sụp theo ngoài.
“Thằng cả, gì nó cũng là em của con.” Hạ Toàn tức giận đầu oán trách Hạ Chí Phi.
Hiện tại Hạ Chí Phi cũng đang nổi nóng, ông như thế thì càng thất vọng hơn: “Cha, cha cũng em là em của con Vậy tại lúc nó phạm sai lầm, nó chịu nghĩ đến chuyện nó là em trai của em chứ? Con trai cả của con đang yên đang lành, nó nhẫn tâm kêu khác ôm mất chứ? Nếu gia đình đủ tham lam, nghĩ thể tống tiền nó nữa, chừng con của con ném đến góc xó xỉnh nào .”
“Con… Không chuyện đều qua ? Hiện tại con trai của con còn sống, con cũng thể cứ lôi chuyện mãi chịu bỏ qua. Con như thế , Tiểu Thiên sống chung với con thế nào đây hả? Chí Phi , lúc cha dạy dỗ con học cách tha thứ. Tại bây giờ con thành thế ? Con quên mất những lời cha dạy dỗ cho con khi còn nhỏ ?”
Hạ Toàn vô cùng đau đớn .
Hạ Chí Phi gì nữa, cho dù càng nhiều thì trong lòng cha cũng chỉ thằng ba.
Bên ngoài, Hạ Thiên đưa cha đến cổng chính.
Hạ Hữu Đức vẫn cứ cam lòng: “Con trai, cha…”