Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách chuyện của chủ nhiệm Cao lúc giống như đang hy vọng cho bà đáp án.
“Thật chính cũng nhưng khuyên bảo cô , cô với . quan tâm các cô nhưng cũng cần các cô cho , cô gì nên cũng thể gì hơn. Hôm nay cô tới đây tìm chị Trương, là cô cũng bắt nạt đó chứ? Nếu thật sự như thì cô cứ dũng cảm với . hy vọng nhân sự ở văn phòng chúng biến động quá nhanh, đó chẳng là chuyện gì . Công việc của khu phố phức tạp rườm rà, còn liên quan mật thiết đến hàng xóm láng giềng, một khi nhân sự biến động thì tìm một mới tới tiếp nhận, hiệu suất công tác cũng sẽ chậm , chậm trễ sinh hoạt của dân, giống như... bà Dương .” Chủ nhiệm Cao cau mày dặn dò Bạch Tú Tú.
Bà thật sự ý Bạch Tú Tú nên hy vọng Bạch Tú Tú dám lên tiếng những chuyện như thế .
“Cảm ơn chủ nhiệm quan tâm , ai ức h.i.ế.p cả. tới tìm chị Trương trò chuyện là để tìm hiểu một chút sự tình mà thôi.” Bạch Tú Tú khách sáo cảm ơn, cũng hiểu nguyên nhân vì chủ nhiệm Cao vẫn xử lý Lâm Yến cùng Lục Phương, bởi vì bà hy vọng nhân sự biến động quá nhiều. đối với loại như Lâm Yến và Lục Phương, ít nhất vẫn nên một rời là nhất, nếu để hai ở chung với thì sẽ mang cho khác nhiều phiền toái.
Trở về phòng việc, chủ nhiệm Cao đề nghị cùng Bạch Tú Tú đến nhà ăn nhưng Bạch Tú Tú từ chối: “Chủ nhiệm, mang theo cơm.”
Thấy cô từ chối, chủ nhiệm Cao cũng khuyên nữa nhưng vẫn quên nhắc nhở cô: “Nhà ăn của chúng bột mì trắng, ăn ở căn tin thì cũng thể mua một ít màn thầu mang về cho nhà thưởng thức.”
“ đến nhà ăn đây.” Chủ nhiệm Cao xong thì vẫy tay rời .
Bạch Tú Tú trở về văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-702.html.]
Vừa trong thì thấy hai Lâm Yến cùng Lục Phương cũng ở đó. Hai thấy Bạch Tú Tú là tỏ thái độ như thấy kẻ thù.
Bạch Tú Tú cũng thèm để ý, hâm nóng cơm trưa chuẩn dùng bữa. Hai thấy cô lơ bọn họ nên Lâm Yến chỉ thể chủ động mở miệng: “Tiểu Bạch, chúng chuyện một chút ?”
Bạch Tú Tú cô , chờ cô mở miệng.
Trong lòng Lâm Yến âm thầm mắng một câu bộ tịch nhưng ngoài mặt tỏ vẻ vô cùng khiêm tốn: “Tiểu Bạch, cô là thông minh, cũng thừa nhận chuyện của chị Trương là do chúng đúng. chuyện cũng qua , chị Trương cũng , vả chuyện cũng liên quan đến cô mà, phần việc chúng dồn cho chị cô cũng , đều do chúng cả. Bản cô cũng chẳng chịu thiệt, là cứ cho qua chuyện ? Cô yên tâm, chúng cũng yêu cầu cô cho qua như . Chỉ cần cô đồng ý thì và Lục Phương mỗi cho cô một trăm đồng, cô thấy ? Một trăm đồng là con nhỏ, hai chúng tích góp cả năm trời cũng chắc dư một tiền như .” Lâm Yến xong thì loay hoay lấy tiền .
“Chị Lâm, cũng đứa ngốc, nếu bây giờ nhận tiền của cô thì từ về vĩnh viễn mất lập trường, lỡ ngày mấy bắt nạt , tìm chủ nhiệm Cao thì... mấy với chủ nhiệm Cao là thu tiền của mấy , như còn thể giữ mặt mũi mặt chủ nhiệm Cao . tới đây cũng hy vọng bản sẽ việc thật nhưng cũng mong một ngày nào đó nhận đãi ngộ như chị Trương. Nói thật thì chỉ cần thấy hai các cô ở đây là thấy yên tâm rời.”
Bạch Tú Tú từ chối nhận tiền của Lâm Yến.
Sắc mặt của Lâm Yến càng đen thêm.
Bạch Tú Tú , mềm cứng gì cũng chịu!