Trong lòng Vương Thanh Hòa hề gợn sóng, cứ bọn họ diễn. Ngoài miệng thì ba hoa chích chòe, sự thật thì Hạ Hữu Đức vẫn tiêu d.a.o nhàn hạ, thậm chí hai đứa con của ông còn thể ở nhà họ Hạ như từng chuyện gì xảy . Những gì thì cũng sụp đổ hiện thực mà thôi. Nếu là một mong chờ cha ruột thì hẳn sẽ thống khổ nhỉ?
“Thanh Hòa, con...” Hạ Chí Phi giải thích cho em trai .
Vương Thanh Hòa cái gì cũng , khi gắp đồ ăn mới mở miệng đáp lời: “Ngài nấu ăn ngon, từng ăn, thể ăn là .”
“ đúng đúng.” Hạ Chí Phi liên tục gật đầu, đứa nhỏ hiểu lòng như ?
Tề Nghênh Nghênh chút cam lòng, đứa con trai hồ đồ ?
Nó nháo lên chứ, như bà thể thuận thế đuổi Hạ Tuệ Tuệ và Hạ Thiên ngoài, lúc đó ai thể gì. Kết quả nó tranh đoạt, nó oán hận ?
Sau khi kế hoạch thất bại, Tề Nghênh Nghênh buồn bực cúi đầu ăn cơm.
Ăn xong cơm chiều, Hạ Chí Phi tiếp tục con trai kể chuyện nhưng từ chối.
“ và Tú Tú còn về nghỉ ngơi, sáng sớm mai còn . Chuyện để hôm khác .” Vương Thanh Hòa kiên quyết tỏ thái độ, dắt vợ ngoài.
“Vậy ngày mai thì ? Ngày mai cũng trở về ăn cơm nhé.” Hạ Chí Phi vội hỏi.
Vương Thanh Hòa thoáng vợ, Bạch Tú Tú nghĩ đến ngày mai hẳn vẫn còn ít trò nên cũng chớp mắt .
“Được, ngày mai chúng đến thăm ngài.”
Chờ hai ngoài, khóe miệng của Hạ Chí Phi vẫn rũ xuống. Đứa nhỏ thật là lễ phép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-656.html.]
Hạ Minh nhét xong cái màn thầu cuối cùng miệng cha đang ngơ ngác , lạnh lùng chọc ống phổi ông : “Cha, tới bây giờ cả vẫn gọi ngài một tiếng cha .”
Hạ Chí Phi nổi nữa. Ông cẩn thận ngẫm , từ khi đứa con trai lớn gặp ông hình như từng gọi cha thật? Trong nháy mắt, tâm tình của Hạ Chí Phi lập tức rơi xuống đáy cốc.
Đứa nhỏ ngoan, tính tình , việc cũng nghiêm túc nỗ lực, dựa bản xây dựng gia đình, còn hai đứa nhỏ, hai đứa bé cũng là cháu nội của ông , tại hôm nay đưa hai đứa nó theo cùng?
“Cha, con thấy cả vẫn tha thứ cho mấy . Nếu con là thì con cũng tha, ai bảo mấy voi đòi tiên?” Hạ Minh ăn hết màn thầu, hết những lời chạy mất.
“Mày cho tao.”
Hạ Chí Phi tức giận bắt lấy Hạ Minh, đ.á.n.h một trận.
“Cho mày quản chuyện của tao! Hôm nay tao...”
“Cha, cha thể cho con thật? Vốn dĩ là như mà, cha che chở chú ba, còn quan tâm Hạ Thiên cùng Tuệ Tuệ, cả thích mấy cũng là bình thường thôi. Con gì sai, cha đ.á.n.h con.”
Hạ Minh giãy giụa chạy phòng.
Tề Nghênh Nghênh đang dọn bàn, thấy con trai mấy lời thì vô cùng vui vẻ, vẫn là Hạ Minh đáng tin cậy, đúng như .
Hạ Chí Phi thật sự vui nổi, Hạ Thiên đang chuẩn về phòng thì lập tức cảnh giác, về phòng nữa mà xuống : “Bác, con con và Tuệ Tuệ ngài khó xử, con... là con tiền đồ, còn hại cả nhà. Cha con... con bác cả đều là vì con. Nếu vì con thì bác cả để cả chịu tủi như . Đó là con trai ruột của ngài.”
Hạ Thiên thế khiến cho Hạ Chí Phi vô cùng chua xót.
Mấy năm nay, ông nuôi dưỡng Hạ Thiên như con trai ruột, mấy năm đây hai đứa con trai ngu xuẩn trong nhà chẳng nên trò trống gì nên ông xem Hạ Thiên như con .