Cậu ngượng ngùng ngoài: “Mẹ, con xem nó. Cái , mau nấu cơm , đừng để cả nhà đến một bữa cơm cũng ăn .” Cậu xong thì vội vàng chạy .
Trong phòng khách, Hạ Chí Phi đang tập trung con trai lớn kể chuyện từ thời thơ bé cho đến lúc trưởng thành, đối mặt với cực khổ khó khăn, thái độ của đứa nhỏ cũng thật thản nhiên. Những việc nhỏ nhặt mà đây ông từng bây giờ đều con trai ông kể , cũng giúp ông hiểu thêm về quá khứ của đứa nhỏ , càng chắc chắn đây là một đứa con tồi, tiền đồ, đồng thời ông cũng càng thêm oán trách Hạ Hữu Đức, nếu bọn họ lòng hẹp hòi...
Lúc Hạ Chí Phi càng yêu thích và cảm thấy hổ thẹn với đứa con trai , ông đau lòng khâm phục dũng khí đối mặt với khó khăn của con trai, tâm tình phức tạp đang gì đó thì Hạ Vi lao .
Cô kích động khẩn trương, trong mắt lóe lên một cảm xúc như giải thoát, chạy tới chỗ bọn họ : “Cha, cha bắt buộc đồng ý để con gả cho Kỷ Phong, nếu con sẽ tới hội phụ nữ tố cáo mấy , mấy cho con tự do hôn nhân!”
Hạ Minh mới chạy tới nơi suýt nữa thì vấp té. Nó sống nữa , dũng cảm như ?
Vương Thanh Hòa cũng ngờ vở tuồng vẫn còn kết thúc.
Hạ Chí Phi lúc như một câu c.h.é.m thành hai nửa, một nửa là tai trái đang con trai cả kể những chuyện khiến đau lòng an ủi, nửa còn là mấy lời đại nghịch bất đạo mà con gái .
Bạch Tú Tú cũng choáng váng, cái thật là... kịp thời tô điểm bầu khí. Một câu của Hạ càng khiến chồng cô trở nên , sắc mặt của cha chồng từ trời rơi xuống là thể đoán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-652.html.]
Hạ Vi thấy ai tiếp lời thì gom hết dũng khí : “Cha, hôn nhân là chuyện của con, nếu con gả cho khác mà hạnh phúc thì ? Con chỉ thích Kỷ Phong, cha đồng ý , còn việc trong nhà cho hồi môn con cũng quan tâm, thì , thì thôi, cùng lắm con cứ như mà gả , sống c.h.ế.t thế nào cần mấy quản.”
“Tiểu Vi, hơn là em nên câm miệng .” Hạ Minh phía nhỏ giọng nhắc nhở
Hạ Chí Phi cũng trông mong đứa con gái ngu ngốc thể im miệng, ông tức tới nỗi lý trí cũng xách vali rời . Nhìn vẻ mặt mới nghĩ cách của con gái, ông im lặng hơn nửa ngày mới bình tĩnh : “Được, lắm, mày đúng là con gái ngoan của tao, xem như mấy năm nay tao với mày nuôi một con ch.ó. Mày gả cho Kỷ Phong đúng ? Được, mày gả ! Của hồi môn của mày tao cũng thiếu mày một xu, sáng mai tao sẽ bảo mày đến nhà Kỷ Phong, mày gả cứ gả, sống thì đừng về với tao.”
Hạ Chí Phi cũng quản nữa, đứa con gái ngu xuẩn , ông và Nghênh Nghênh chỉ cho nó mà nó tới hội phụ nữ quậy? Đầu óc ngu ngốc, thể cứu nữa.
Hạ Minh chấn kinh hãi, hình như cha tức giận thật , nếu thì đồng ý ?
Tề Nghênh Nghênh đang mất hồn nấu ăn trong bếp, cũng nhịn vội vã chạy .
“Vi Vi, đừng cha con , ông chỉ đang tức giận mà thôi. Ông Hạ, ông gì ?” Tề Nghênh Nghênh nóng nảy.