“Kiều Kiều , em giúp đó.” Tiểu Đường túm lấy cánh tay Chu Kiều Kiều, bắt đầu hu hu.
Cô đến mức Chu Kiều Kiều mất kiên nhẫn.
Giúp cái gì mà giúp?
Lúc đó cô liên hệ với Tiểu Đường là vì chuyện của Bạch Tú Tú, hiện tại Bạch Tú Tú tỉnh thành , chẳng tác dụng gì nữa.
Tại giúp cô chứ?
Chu Kiều Kiều c.h.ử.i thầm một lúc lâu, mặt ngoài để lộ bất cứ điều gì.
“Đây là chị Đường ? Chị thế? Có chuyện gì chúng từ từ , cái gì mà chứ.”
Tiểu Đường to, xung quanh đều về phía cô .
Một lúc lâu , Tiểu Đường mới bắt đầu mắng Bạch Tú Tú: “Còn là vì con nhỏ Bạch Tú Tú ? Cô quá đáng c.h.ế.t, chỉ hại . Sáng nay cô đến đây chuyển sổ lương thực , cũng chỉ mỉa mai cô vài câu thôi ? Vậy mà bây giờ bà chủ nhiệm Uông điều đến công xã? Tại như thế chứ? ở chỗ nào chứ?”
Tiểu Đường kích động đến mức kéo Bạch Tú Tú đ.á.n.h tay đôi với .
Chu Kiều Kiều chuyện liên quan đến Bạch Tú Tú, lập tức ý định bỏ mặc nữa.
"Sao thể là vì chị chứ? là hiểu rõ bà chị cả nhất, cô ham ăn biếng còn độc ác. Lúc cô chăm chỉ mặt bọn chị như thế đều là cố ý giả vờ, biểu hiện mặt bà chủ nhiệm Uông thôi. Chị xem , hiện tại cô xa hơn, thậm chí còn dám mắng thẳng mặt chị nữa chứ. Loại như cô mà may mắn như thế, đúng là công bằng chút nào.”
Chu Kiều Kiều tức giận Bạch Tú Tú với Tiểu Đường.
Ánh mắt Tiểu Đường cũng lập tức đổi: “Cuộc sống của , cô cũng đừng hòng yên. …”
“Tiểu Đường, chị đừng xúc động, vì khác thì cũng vì chính . Chị chỉ thể một chuyện chính là thư cử báo, nhưng mà chị chứng cứ. Theo cảm thấy, bằng chị tìm mấy từng cô đắc tội đó . Lúc khi cô việc ở tổ dân phố, cũng đắc tội với ít . Đến lúc đó bọn họ hợp tác với thì mới tác dụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-622.html.]
Chu Kiều Kiều liên tục châm ngòi, hi vọng Tiểu Đường sẽ chuyện .
Tiểu Đường Chu Kiều Kiều ám chỉ, vội tìm cớ từ chối ngay.
Cô đến đây là để Chu Kiều Kiều giúp chứ đến để quân cờ cho Chu Kiều Kiều.
Tiểu Đường chút bực bội: “Làm thì tác dụng gì chứ? Con nhỏ Bạch Tú Tú tinh ranh lắm, mỗi cô điều giải đều sẽ ghi hết bộ lời giấy, đó đưa cho chủ nhiệm, chủ nhiệm cũng lưu hồ sơ đầy đủ. Nếu như cử báo Bạch Tú Tú, chẳng là tự rước phiền phức của ? Đến lúc đó lẽ sẽ mất việc luôn. Kiều Kiều, đầu tiên thấy em là ngay em là . Em và chị dâu của em giống , em… ít nhất em và cô còn quan hệ bà con. Nếu như em trút giận giúp thì dễ hơn tự nhiều. Chỉ cần em đồng ý, nhất định sẽ báo đáp em.”
Chu Kiều Kiều thầm mắng Tiểu Đường vô dụng, cũng hận Bạch Tú Tú quá tinh ranh.
Hiện tại nếu cô cách gì hơn thì cũng kích động Tiểu Đường .
Tuy rằng hiện tại cách gì, nhưng chỉ cần cô thể đến tỉnh thành thì cô sẽ cách ngay.
Chu Kiều Kiều nghĩ đến kế hoạch tiếp theo đó của , chỉ trông mong chuyện cô mua một ít sạp hàng ở chợ đen thể tiến hành một chút thuận lợi.
Đến lúc đó, cô cũng sẽ giống như Hồ Thiên.
Cô sẽ cho Hồ Thiên thêm một đồng nào nữa.
Chỉ cần tiền, cô cũng tin rằng cô còn đến tình thành .
Cô may mắn, chuyện gì cũng đều thể biến nguy thành an, so với đám Hồ Thiên lo cái sợ cái , cô chẳng cần lo lắng gì cả!
Nghĩ đến đây, Chu Kiều Kiều càng mất kiên nhẫn với con nhỏ Tiểu Đường hơn.
Cô để ý đến những kẻ vô dụng.