Chủ nhiệm Cao buổi chiều cũng luôn chú ý tới cô đồng nghiệp mới tới , phát hiện cô giả vờ giả vịt, mà chính là đang việc, đồng thời hiệu suất còn cao.
Ấn tượng đối với cô cũng càng hơn, bà chỉ ưa thích nỗ lực.
Những nỗ lực , mặc dù bà mặc kệ, nhưng trong lòng cũng đều nhớ kỹ.
Lúc đến giờ tan việc, tất cả nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc chuẩn rời .
Lúc chủ nhiệm Cao thấy Bạch Tú Tú sắp , cũng quan tâm cô một câu: "Tiểu Bạch , trong công việc cảm thấy chỗ nào đúng ? Nếu như , nhớ với , đừng tự ấm ức."
Bạch Tú Tú trong lòng bất ngờ, xem chủ nhiệm Cao chắc là cái gì đó?
Vậy thì quá .
Bạch Tú Tú vẻ mặt cảm kích: "Cảm ơn chủ nhiệm, nếu như điều gì đúng, cháu nhất định sẽ đầu tiên."
"Ừm, là , nhanh tan về nhà ." Chủ nhiệm Cao lo lắng tới giống như chị Trương.
Lục Phương và Lâm Yến là hai kẻ già đời, nếu như bà cớ, cũng dễ thuyên chuyển .
Dù những năm qua hai ở bên ngoài phạm sai lầm gì.
Lúc chị Trương dám , bây giờ nếu mới tới dám , về cũng sẽ biến thành như chị Trương.
Lần bà nhắc đến , hi vọng mới tới thể chút dũng khí.
Lúc Bạch Tú Tú tới cửa, quả nhiên, chồng đang chờ ở cửa.
Phía , Lâm Yến theo Lục Phương thấy cảnh , nhịn mấy câu với Lục Phương ở bên cạnh: "Thật đúng là tới đón kìa, như thể một thì sẽ mất . Cũng mới tới , dùng thủ đoạn gì, khiến cho chồng cô lời như ."
Lục Phương vốn dĩ là bởi vì chuyện buổi trưa mà trong lòng thoải mái, thấy cô như , thì càng vui: “Đặt tâm tư công việc mới là nghiêm chỉnh, chị Lâm, chuyện chúng để cho cô việc, thật sự sẽ phát hiện chứ? Trong lòng em cứ thấy nôn nao bất an. Cha em ghét nhất loại chuyện , nếu như phát hiện, để bọn họ ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-607.html.]
"Sợ cái gì? Cô là một mới tới còn thể thế nào chứ? Cho dù cô thế nào, hiện tại cô cũng đàng hoàng việc cho chúng , nếu thì chuyện cô lười biếng trong công việc, truyền đến chỗ chủ nhiệm Cao, cô sợ chủ nhiệm Cao tức giận ? Đến lúc đó chúng mắng, cô cũng chiếm lợi lộc gì. Yên tâm , chờ cô chuyển xong giấy chứng nhận lương thực, chị sẽ chỉ điểm cho cô một chút. Nếu cô là đầu óc thì sẽ nên cái gì."
Lâm Yến chuyện ở mặt Lục Phương một chút cũng chột .
Đã sớm quên mất nếu Lục Phương ở đây, cô bối rối chuyện đó .
Lục Phương cau mày, cô chỉ sợ Bạch Tú Tú thèm để ý hình tượng.
Chỉ tới để rối tung lên.
Vậy thì nguy .
“Được , lát nữa em còn xem mắt ? Có cần chị giúp em đến cửa hàng mua một bộ quần áo ?" Lâm Yến kéo Lục Phương.
Giống như một chị gái tri kỷ.
Bạch Tú Tú theo chồng khỏi văn phòng tổ dân phố, hai chuyện công việc với , khi đều chắc chắn chuyện gì khó xử, mới đến chuyện khác.
Vương Thanh Hoà nắm tay Bạch Tú Tú, hai cứ như chậm rãi trở về.
Lúc bọn họ đến nhà họ Hạ, là nửa tiếng .
Vừa vặn gặp Hạ Chí Phi tan , thấy hai vợ chồng bọn họ, Hạ Chí Phi lộ vẻ vui mừng.
Đây mới là điều mà ông hi vọng thấy, con trai và con dâu, hai tan về, lúc việc về nhà ở một chút, cũng gây thêm phiền phức cho trưởng bối.
Tốt bao nhiêu?
"Thanh Hoà, Tiểu Bạch, hai các con hôm nay thấy thế nào? Nếu như cảm thấy chỗ nào thoả đáng thì cứ , thể với cha một chút." Hạ Chí Phi hiếm khi một cha hiền.
Thái độ của Vương Thanh Hoà vẫn như cũ: "Mọi chuyện đều , nhưng tối nay chúng xe về trong huyện, giấy chứng nhận lương thực. Lát nữa, chúng ăn cơm xong thể chuyển tới nhà mới ? lo lắng cho vợ một ở đây."