Nhìn thấy Bạch Tú Tú , Dư Thành còn vẫy tay với cô: “Em dâu, lâu gặp.”
“Anh Dư trông càng lúc càng trẻ trung tràn đầy sức sống hơn, là vì sắp kết hôn ?” Bạch Tú Tú cũng ngờ rằng sẽ gặp Dư Thành lúc .
Hơn nữa chồng cô còn chung với Dư Thành nữa.
Nhắc đến chuyện kết hôn, Dư Thành lập tức giấu vẻ vui mừng nét mặt: “ là sắp kết hôn, hôm nào dẫn chị dâu đến cho cô và cô quen với . Cô tính lắm, với cũng đang ở nhà máy gần đây. Sau nếu dịp rảnh, chúng thể gặp mặt tụ họp.”
Dư Thành trông hai bọn họ đến đây từ lâu , vốn dĩ còn cho rằng khi nhà họ Hạ chuyện thì sẽ đón bọn họ về ngay lập tức nữa.
Ai mà ngờ đợi nhiều ngày như thế bọn họ mới chịu dọn .
Hơn nữa còn việc vô cùng âm thầm khiêm tốn.
Nếu quen với đủ nhiều thì cũng chuyện Vương Thanh Hòa đón đến đây.
“Tú Tú, chuyện ngày hôm nay thuận lợi ? Bà … kiếm chuyện gì với em ?” Vương Thanh Hòa lơ lời đề nghị gặp mặt tụ họp của Dư Thành, lo lắng hỏi vợ .
Sáng nay Tú Tú dẫn đến nơi mới để nhận việc, trong lòng vẫn luôn lo lắng chuyện .
Tất cả chuyện bên phía đều còn coi như khá thuận lợi, ông cha ruột Hạ Chí Phi chỉ để ý con cái giỏi giang , ông mất mặt .
Hôm nay cố ý nhắc đến chuyện đang học đông y, hi vọng thể tiếp tục học tiếp.
Tuy rằng chuyện phiền, nhưng Hạ Chí Phi vẫn đồng ý.
So với Hạ Chí Phi thì càng lo lắng về thái độ của Tề Nghênh Nghênh hơn.
Ngay từ đầu khi mang về bà thể hiện rõ rằng càng nhiều mục đích hơn, cũng luôn tỏ chướng mắt và ghét Tú Tú.
Làm thể nào yên tâm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-602.html.]
Bạch Tú Tú đối diện với ánh mắt lo lắng của , : “Ngoại trừ việc vài câu chọc cho buồn nôn thì bà còn thể cái gì nữa chứ? Anh đừng sợ, nhà họ Vương như thế mà em còn sống , lẽ em còn sợ bà ?”
Dư Thành hai thế cũng hiểu : “Không thể nào? Nhà bọn họ ba đứa con vô dụng như thế mà còn hài lòng về hai nữa hả? Bọn họ tự xét chính ?”
Dư Thành thật sự thể nào hiểu nỗi mạch suy nghĩ của nhà họ Hạ.
Dựa theo suy nghĩ của , Vương Thanh Hòa thật sự hơn ba đứa con khác trong nhà họ Hạ nhiều.
“Đi thôi, thôi, thôi, dẫn hai đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa , chờ đến khi ăn cơm chúng chuyện với nhiều hơn. , hai nhớ chuyển sổ lương thực đến đây đó. Còn nữa, tuy rằng nhà họ Hạ thiếu tiền, hai nhớ giữ kỹ tiền của đó. Tiền bạc và lương thực giữ trong tay mới thể yên tâm . Hai còn hai đứa con nữa đó.”
Dư Thành dặn dò hai , tuy rằng những việc hai bọn họ đều rõ ràng.
mà bạn bè, vẫn nên giúp đỡ một chút.
“Chúng sẽ để ý, Dư, đến tìm , trùng hợp chúng cũng chuyện tìm thương lượng. Chuyện nhà thì , chúng chuyện quan trọng…”
Vương Thanh Hòa tiếp nữa, nhưng Dư Thành cũng hiểu.
Chuyện quan tâm nhất cũng chính là chuyện d.ư.ợ.c liệu !
Nếm ngon ngọt lớn như thế, bỏ lỡ chuyện .
“Đi, ăn cơm thôi.” Dư Thành vội vã dẫn bọn họ ăn cơm bàn bạc chuyện .
Trên đường , Bạch Tú Tú cho Vương Thanh Hòa chuyện sáng ngày hôm nay, cho ý của chủ nhiệm Cao.
Nghe Tề Nghênh Nghênh cố ý khó xử vợ của , Vương Thanh Hòa nhíu mày .
Sau đó cách trả lời của vợ, cũng nhịn bật .