"Không cần bà nấu cơm gì cả, đừng để chúng phơi ở bên ngoài lạnh cóng là . Hơn nữa, tối hôm nay , nấu cơm gì chứ? Nhà mà nấu cơm thì dễ thu dọn, còn chậm trễ thời gian." Tề Nghênh Nghênh âm dương quái khí vài câu.
Bà Nguỵ cũng sợ ngây .
Đêm nay ?
Bà còn tưởng rằng những chỉ là tới đột ngột, kết quả ngay cả cũng đột ngột như .
Sáng hôm cũng mà?
"Nhà chúng sắp xếp công việc thoả đáng cho hai đứa nó , đương nhiên tranh thủ thời gian. Trong nhà bận rộn nhiều việc, đoàn tụ sớm, cũng sinh hoạt nghiêm túc. Chẳng lẽ mấy còn thu dọn đồ đạc ?"
Tề Nghênh Nghênh nhíu c.h.ặ.t mày.
"Mấy tới đột ngột, gì cũng thông báo một tiếng chứ?"
Bà Nguỵ vui oán trách một câu.
" bận bận , nào thời gian mà báo ? Dù cũng tranh thủ thời gian chúng xuất phát, thu dọn đồ đạc một chút thôi."
Tề Nghênh Nghênh vội vã thúc giục bọn họ.
Bà Nguỵ tiếc thịt dê, cũng con gái nghĩ cách để cầm ?
Ở tỉnh thành, cũng thể giống như ở đây, thể tuỳ tiện lên núi săn b.ắ.n.
"Chúng thu dọn đồ đạc, mấy đợi ở đây ." Vương Thanh Hoà cau mày, mặc dù bất mãn với chuyện , nhưng sớm đến tỉnh thành đối với và Tú Tú mà cũng chỗ .
Cũng may hai ngày chào hỏi với mấy chú Trần và thầy của bọn họ .
Bạch Tú Tú thấy chồng đồng ý, cũng gì: "Mẹ, chúng thu dọn một chút . Mẹ giúp con thu đồ của hai đứa nhỏ, con và Thanh Hoà thu dọn những đồ khác trong nhà."
"Được, các con ." Bà Nguỵ xong, phòng của hai đứa nhỏ và của bà, khi đóng c.h.ặ.t cửa mới bắt đầu kiểm kê thu dọn đồ đạc.
Cũng may đó bọn họ chuẩn , nghĩ đến ngày nào đó , cần thu dọn ngay tức khắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-587.html.]
Cho nên thu dọn nhanh.
Mà trong phòng Vương Thanh Hoà và Bạch Tú Tú thì càng đơn giản hơn.
Bạch Tú Tú ném hết những thứ đáng giá trong gian, bao gồm cả phần lớn lương thực.
Chỉ để một vài thứ thì chiếm chỗ nhưng nặng lắm cũng đáng tiền.
Chờ khi thu dọn xong, Tề Nghênh Nghênh thấy mà chán ghét.
Thằng cả và vợ nó chỉ chút đồ ?
"Hạ Thành, con giúp cả cầm đồ ." Tề Nghênh Nghênh thúc giục con trai, đứa nhỏ và Hạ Minh ngây ngốc bên cạnh gì ?
Mặc dù bà thiên vị hai đứa , nhưng dù thằng cả cũng là con của bà .
Đã nhận về , cũng thể quá lạnh nhạt.
Đến lúc đó trò cho khác.
"Con ." Hạ Thành miễn cưỡng qua, dáng vẻ tình nguyện, thiếu chút lên mặt.
Vương Thanh Hoà thản nhiên một cái, đó trực tiếp vác bao hành lý mà lớn bằng hai lên vai.
Trong ánh mắt khiếp sợ của Hạ Thành, thản nhiên trả lời một câu: "Không cần."
Nói xong, vợ : "Tú Tú, lát nữa em khoá cửa nhé."
"Được."
Vương Thanh Hoà vác hành lý như một ngọn núi nhỏ , ở trong phòng, Hạ Minh vốn dĩ còn đang ngẩn , lúc tỉnh táo : "Mẹ, cả của con sức lớn như ?"
Tề Nghênh Nghênh từng nuôi Vương Thanh Hoà, cho nên nhiều về tình hình của Vương Thanh Hoà.
Chỉ là giỏi, nhưng bây giờ, như thì nào chỉ thể là việc, với sức lực , việc cũng .