Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Kim Hoa tăng tốc việc, chờ đến lô đậu phụ đông đông thì đưa nhà.
“Hai tới thật là đúng lúc, để em kể cho hai một chuyện buồn .” Trần Kim Hoa xoa tay, nghĩ đến chuyện ngày hôm qua thì nhịn .
“Có chuyện gì vui thì để lát nữa , hai con cháu mang theo canh sườn dê cho chú Trần đây, hầm từ tối hôm qua đấy, sáng nay hâm , bây giờ vẫn còn nóng hổi .” Bạch Tú Tú đưa hộp cơm cho Trần Kim Hoa.
Trần Kim Hoa ngờ hai vợ chồng Tú Tú và Thanh Hòa hôm chia dê núi cho bọn họ mà hôm nay còn chia cả sườn dê, bà thật mới .
“Đứa nhỏ , chuyện gì cũng nghĩ cho thím và chú Trần của cháu ? Hôm qua nhà thím chiếm của hời nhiều như , sườn dê vốn cũng chẳng nhiều, cháu mang tới đây nữa?” Trần Kim Hoa bất đắc dĩ, thứ giữ cho nhà ăn chứ, Tú Tú và Thanh Hòa như mà ?
“Thím , nhà cháu đủ ăn mà.”
“Vậy thím cũng khách sáo với cháu nữa, giữa trưa hôm nay cho phép nhà cháu về, để thím hầm canh dê, nấu một nồi cơm ăn cùng sườn dê cháu mang tới nữa, còn cả một con cá trắm cỏ hôm qua con trai thím mang về, hôm nay cũng nấu luôn, coi như tiệc chia tay cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-578.html.]
Trần Kim Hoa cũng quyết tâm lấy hết đồ trong nhà , con nhà thành tâm như , bà cũng thể keo kiệt.
Bạch Tú Tú thấy thím Kim Hoa khó xử vì cô mang thức ăn tới nên cũng thuận theo: “Cảm ơn thím Kim Hoa, trưa nay nhà cháu ở đây dùng cơm. Mẹ, chút về muộn một chút nhé?”
Bà Ngụy cũng hài lòng với quyết định của con gái vì nếu cho lợi ích nhưng từ chối sự nhiệt tình của họ thì sẽ khiến cho họ cảm thấy đang mang gánh nặng. Mấy năm nay Tú Tú trưởng thành thật .
Chuyện quan trọng nhất chính là tay nghề nấu món cá của Trần Kim Hoa, là tuyệt nhất trong thôn. Bà Ngụy nghĩ thì cũng đồng ý: “Được thôi, gì mà chứ? Hôm nay chúng ăn cơm ở nhà thím Kim Hoa, bà cá ngon lắm đấy. , em gái , lúc nãy em chuyện gì buồn ?” Bà Ngụy vẫn còn nhớ thương chuyện buồn mà Trần Kim Hoa còn kịp .
Trần Kim Hoa cũng vỗ trán: “Chị xem em , chuyện một lúc là quên mất. Em chị , hôm qua nhà họ Vương cũng mang một con dê núi về nhà, vì mà nhấc lên phong ba. Cũng nhà đó nghĩ cái gì, nhặt thứ mà chịu đóng cửa dùng, ngược còn rêu rao khắp nơi, náo loạn đến mức trong thôn đều nhịn , dê núi thuộc sở hữu của cả thôn, ép bọn họ giao . Mấy chuyện bình thường thôn dân cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, rõ ràng là do bọn họ quá đáng chọc tức giận, cuối cùng vẫn là chú Trần của cháu chủ, cho phép mang dê núi , còn thuận tiện lan truyền chuyện bọn họ bắt cóc con nhà ngoài. Bây giờ bọn họ đừng hòng về thôn Hạ Hà nữa, đêm qua âm thầm rời thôn .”
Trần Kim Hoa nhắc tới chuyện nhà họ Vương là thấy vui vẻ. Bà chướng mắt nhất là loại lòng hiểm độc như đám nhà họ Vương.
Bạch Tú Tú ngờ hôm qua trong thôn náo nhiệt như , nhưng mà hành động của nhà họ Vương cũng khiến cô cảm thấy kỳ quái, hẳn là ý tưởng của lão già Vương Thủ Thành, ông là một khá khôn khéo, hành động hẳn là chủ ý của Chu Kiều Kiều, dù thì ngoài cô cũng còn ai thể đả động cả gia đình đó. tại cô như ? Cảm thấy ngày lành quá nhàm chán ?