“Đám nhà họ Vương đó thật đúng là thứ chướng mắt nhất thôn chúng , chỉ vì bọn họ mà thôn báo án bao nhiêu . Hiện tại án của bà Vương còn xử , đợi tới lúc đưa xét xử thì thôn thật sự mất mặt.”
Trần Kim Hoa nhắc tới hai vợ chồng già nhà họ Vương thì chẳng một chút lời ý nào.
Bà cũng khiến cho kế toán Uông nhớ tới chuyện nhà họ Vương tính kế con dâu và hai đứa cháu, cũng cảm thấy vô cùng chán ghét.
“Chị Kim Hoa đúng, đội trưởng, thật sự quản nhà họ Vương đó . Anh xem, nhà họ dọn mà bây giờ vẫn tới đây gây sự.”
“Bọn họ còn đang quậy hả?” Đại đội trưởng hỏi .
“Sao ? Đang tụ tập cửa nhà họ Vương đấy.”
Kế toán Uông nhớ tới lúc nãy bản mắc kẹt ngay đó, hai bên đều bản lý, đại đội trưởng ở trong thôn, ai thể giải quyết vấn đề , kế toán Uông dọa cho c.h.ế.t ngất.
Những đó cứ như hận thể ăn thịt kế toán Uông.
Trần Tráng Thực cùng vợ và kế toán Uông chạy tới nhà họ Vương.
Lúc ông tới nơi thì chừng năm sáu chục bao vây ở đó, một đám đông đen nghịt.
Trong nhà, nhà họ Vương cách một cánh cửa hùng hùng hổ hổ c.h.ử.i mắng: “Mấy hổ ? Đây là của nhà chúng , mấy ăn thì tự núi mà tìm! Bản bản lĩnh nên nhớ thương của cải nhà khác ? khinh! Nhà vẫn còn nhà trong thôn đây , dựa mà nhà còn trong thôn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-572.html.]
Người bên trong mắng chính là Trần Phương, mà đây luôn trốn tránh những chuyện như thế , hành động của cô thật đúng là khiến cho Triệu Thúy Hoa mở mang tầm mắt.
Thím tư nổi giận cũng thật là lợi hại, chỉ là cơn giận vẫn nên đổ lên đầu Chu Kiều Kiều thì hơn! Nếu Chu Kiều Kiều cái gì mà để tất cả trong thôn đều nhà họ Vương bọn họ đang sống thì xảy nhiều chuyện um sùm như . Nhặt một con dê núi, thể âm thầm bỏ nồi ăn một cách kín đáo ? Một hai bắt nồi ngoài sân, còn mở cả cổng nhà, cô đúng là điên thật , bây giờ chuyện trở nên ồn ào, cô chẳng gì, chỉ lóc ngừng.
Người bên ngoài Trần Phương mắng thì càng thêm tức giận.
“Đại đội trưởng tới!” Không là ai lanh mắt thấy Trần Tráng Thực tới, lập tức hô to.
Lúc tất cả đều chạy tới vây xung quanh ông .
“Đội trưởng, ngài xử vụ đấy, nhà họ Vương thật mà? Đây là thôn của chúng , nếu bọn họ âm thầm ăn thì chúng cũng gì, thế mà bọn họ rêu rao, bảo là nhà họ bây giờ sống thoải mái, vận khí , còn chúng xui xẻo. Nhà là bệnh đó chứ. Bây giờ chúng giành miếng ăn thì cũng giành danh dự, thứ bắt buộc chia cho cả thôn.”
Người tiên phong chính là hai em Dương Truyền Văn và Dương Truyền Võ.
Lúc hai bọn họ nhà họ Vương phiền ít cho nên bây giờ mới tức giận như .
Người bên trong thấy đại đội trưởng tới, Vương Thủ Thành giả câm giả điếc nãy giờ lập tức chạy , ông nước mắt lưng tròng : “Đội trưởng, chuyện chỉ là hiểu lầm thôi. Nhà chỉ là lâu về thôn nên mới trở thăm nom một chút, nhặt dê núi cũng là chuyện ngoài ý , nguyên nhân mở cửa nhà cũng như nghĩ, chúng sợ đóng cửa thì nhà lén lút chuyện , dù thì cuộc sống của chúng cũng đủ chua xót , đều cảm thấy nhà chúng là .” Vương Thủ Thành giả vờ đáng thương nhưng thôn dân vẫn còn quên thái độ mắng của Trần Phương nãy, Trần Tráng Thực càng tin Vương Thủ Thành, ông lạnh lùng Vương Thủ Thành: “Vương Thủ Thành, hỏi mấy , con trai cả Vương Thanh Hòa nhà mấy là con ruột của ông và vợ ông ?”
Vương Thủ Thành lập tức cứng .