Thấy vẻ mặt tự tin của con gái , bà Ngụy cũng thấy bất đắc dĩ.
Đứa nhỏ chắc chắn là sợ bà buồn bực nên mới như cho bà yên tâm.
“Được, con, tối nay hầm luôn, sáng mai chỉ cần hâm nóng là . Thật ... lúc lên tỉnh thành, các con trời xa đất lạ, nhà cũng chút bản lĩnh, cho họ hưởng ké một ít cũng , chỉ là đừng để gặp rắc rối vì tàng trữ mấy thứ . Mẹ chỉ là thôi, thể cho họ ăn chứ, gì thì... cũng là cha ruột của Thanh Hòa, con cũng cần nghĩ về vấn đề nữa.”
Bà Ngụy trấn an khuê con gái, miễn cho vì chuyện mà nhọc lòng.
Bạch Tú Tú thì dở dở , còn chuyện cô gian, chỉ cần ném gian là .
Chỉ là nếu để cô chuyện thì cũng sẽ hại bà sống trong lo âu.
Từ khi chồng cô chuyện trở nên vô cùng cẩn thận, từng tuổi , nên khiến bà lo lắng vì những chuyện như .
Bạch Tú Tú nghĩ thì qua loa cho qua chuyện: “Mẹ, mấy việc cứ để Thanh Hòa quyết định. Ngày mai chúng con về thôn, cùng ?”
Hôm nay bọn họ đạp xe về, ngày mai chỉ thể xe, theo bọn họ cũng .
Hôm nay bà Ngụy chuyện phiếm với Trần Kim Hoa, quả thật là cũng nhớ thôn xưa, bây giờ con gái , bà quyết định về thôn một : “Hẳn là về thăm viếng, tới tối chúng sẽ về .”
Bà Ngụy xong nhịn thở dài: “Năm đó gả hai chị em con thì cũng bán căn nhà của chúng để lấy đổi lấy tiền, nghĩ là sẽ cho hai đứa nhiều của cải hơn một chút, đến nhà chồng cũng sống yên lành. Thật ngờ nhà họ Vương là thứ lòng lang sói. Nếu như thì năm đó giữ , bây giờ cũng chỗ cho con và con rể ở tạm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-570.html.]
Lúc bà Ngụy nhà chồng của con chẳng thứ gì thì hối hận, nhưng hối hận cũng muộn, là bà suy nghĩ quá nông cạn.
Mấy năm nay bà cũng thường xuyên con gái lớn nhắc tới chuyện .
Bạch Tú Tú bà thế thì vội vàng trấn an: “Mẹ, chuyện liên quan gì đến ? Nếu là để tiền cho bọn con thì cuộc sống của bọn con chắc chắn sẽ khó khăn hơn nhiều. Mẹ nghĩ cho con như là đủ , dù đám ghê tởm cỡ nào thì cuộc sống của con và Thanh Hòa cũng đến mức quá tồi.”
Nói tới chuyện đời , cô thật hiểm tại thím năm nham hiểm độc ác như .
Khi cô còn sống, lúc nào Vương Thanh Hòa cũng để cô chịu ấm ức, giờ vẫn luôn về phía cô. Về mặt kinh tế, và chị gái tiếp tế, cô thật sự may mắn.
“Con đó, chuyện gì đó giải sầu cho .” Bà Ngụy bất đắc dĩ .
Nghĩ đến cảnh đây con gái và con rể đều yên tâm để hai đứa nhỏ ở nhà một , chỉ thể mỗi mang theo một đứa, sống khép nép cẩn thận là bà thấy chua xót.
Vương Thanh Hòa tiễn hai vợ chồng nhà họ Trần xong thì về nhà, bước thấy vợ đang chuyện với vợ , hai đứa nhỏ cũng ngủ, bắt đầu nấu nước rửa chén.
“Đứa nhỏ , về việc ? Để đó cho , lát nữa còn hầm canh sườn dê.” Bà Ngụy thấy con rể việc thì lập tức lên tiếng ngăn cản.
“Tú Tú, con và Thanh Hòa nghỉ ngơi một lúc , gần đây bận rộn lắm , vất vả lắm mới nghỉ một chút, tranh thủ nghỉ ngơi nhiều hơn, còn việc nữa đấy.” Bà Ngụy đẩy hai vợ chồng về phòng, bản bắt tay dọn dẹp.
“Tú Tú, ngày mai chúng về nhà thì mang hai cái chân dê đến bưu điện gửi cho chị em , chúng ở bên nếu ăn thì thử vận may.” Vương Thanh Hòa bên cạnh vợ , quét dọn giường đất xong xuôi thì mang hạt dưa tới cho cô.