Cô rống lên thì ba khác đều giật nảy .
Triệu Thúy Hoa xem náo nhiệt cũng ngờ Lưu Tiểu Nga cũng tức giận, cô vô cùng kinh ngạc, cả Chu Kiều Kiều cũng dám tin, ngay cả Lưu Tiểu Nga cũng dám lớn tiếng với cô ?
“... mấy gì? Không là đang lo chúng mang chút thịt nào về nhà ? Vất vả lắm chúng mới thể núi một chuyến, khi kỳ nghỉ kết thúc thì lên huyện .” Lưu Tiểu Nga ậm ậm ờ, giải thích nguyên nhân vì bản tức giận.
Chu Kiều Kiều cô thì chỉ càng thêm chướng mắt.
“Được , chị dâu hai đang giải thích cái gì ? là tìm thử xem , những lên núi vẫn luôn cảm thấy gì đó đúng, thứ cảm thấy hẳn là sẽ cuối cùng đều .” Chu Kiều Kiều theo dấu chân hỗn độn tìm kiếm.
Nhắc tới chuyện , Triệu Thúy Hoa nhớ cứ mỗi trực giác của Chu Kiều Kiều mắc sai lầm đều là do chị dâu cả nẫng tay của cô .
Lúc Chu Kiều Kiều chú ý tới chuyện , chỉ là cô thấy chiếc rương ở hồ, rõ ràng là một cái rương to, tại lúc tới tìm thấy, chắc chắn là đoạt những thứ thuộc về cô !
Một đám ở bên tiếp tục tìm dê núi, cũng là vận may của Chu Kiều Kiều vẫn còn đó, bọn họ bao xa thì bắt gặp một con, chỉ kinh ngạc một lúc đ.â.m c.h.ế.t nó ngay tại chỗ.
“Thím năm, đây là sự thật ?” Sau khi Lưu Tiểu Nga thấy thì kích động thôi.
Chu Kiều Kiều cũng vui vẻ, lúc cô cũng còn tâm trạng để tìm thứ nữa, dù cũng khả năng khác cướp mất , núi tìm đáng tin cùng mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-567.html.]
Trần Phương , chị dâu tư bình thường chẳng chịu gì, thấy chuyện khó khăn là tránh nhưng một chút lợi ích đều buông tha.
Chuyện thể là do chị với nhà đẻ tới đây nẫng tay .
“Chúng mang thứ về thôn .” Chu Kiều Kiều tỏ vẻ kiêu ngạo, dù thế nào thì con dê núi cũng là cô bắt , lúc địa vị của cô ở nhà họ Vương càng cao hơn.
Đám bên đây lên đường về nhà thì bên Vương Thanh Hòa cũng về tới nơi.
Bọn họ bước cửa thì bà Ngụy trông thấy, con rể còn khiêng một thứ gì đó mà dùng ba bộ quần áo để bọc , cách xa như mà vẫn còn ngửi thấy mùi tanh, bà lập tức hốt hoảng: “Làm , là ai thương ?” Bà Ngụy vô cùng lo lắng.
“Mẹ, chúng nhà .” Bạch Tú Tú quan sát xung quanh thấy hàng xóm nào ở đó thì cũng yên tâm hơn một chút, mau ch.óng kéo cô, mở cửa nhà.
Vừa tới nơi, Vương Thanh Hòa xốc mớ quần áo lên, bên trong là ba con dê núi c.h.ế.t, dọa bà Ngụy sợ đến mức nhảy dựng.
“Sao nhiều như ? Thật là may mắn quá, bình thường loài động vật cảnh giác, bắt một con thì những con còn đều chạy hết, từng con thật sự là nhiều!” Bà Ngụy cảm thấy thể nào tin nổi, lúc , Trần Tráng Thực cũng đặt con còn xuống.
“Mọi ?” Bà Ngụy sợ ngây .
“Mẹ, chúng con về thôn săn. Hẳn là nhận hai , đây là...” Bạch Tú Tú định giới thiệu thì bà Ngụy mỉm ngắt lời: “Sao thể quen chứ? Đây là chính là đại đội trưởng của chúng và vợ ông . Năm đó lúc rời , vẫn là đại đội trưởng đ.á.n.h xe bò đưa tới nhà ga đó. Lần trở về vẫn dịp thăm bọn họ.”