Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn con dê núi liên tục tới tay, bọn họ quyết định cùng xuống núi, nếu bắt con mồi khác thì tới là , bây giờ để trông thấy mấy thứ thì thật sự quá ch.ói mắt.
Đại đội trưởng Trần Tráng Thực khiêng một con dê núi, sức lực của ông nhỏ nhưng một con như cũng tới cực hạn của ông , nếu thêm một con thì thật sự chịu nổi.
Trần Kim Hoa cân nhắc là để bà giúp đỡ một chút, định mở miệng thì thấy Vương Thanh Hòa xách cả ba con dê núi còn lên.
“Chú Trần, thím Kim Hoa, chúng mau thôi.” Bạch Tú Tú vẻ mặt khiếp sợ của thím Kim Hoa, cô thu dọn những đồ vật khác, nhắc nhở bà một câu.
“Hả? Được , thôi.” Trần Kim Hoa nhanh nhẹn cầm lấy cây cung mà Vương Thanh Hòa dùng để săn, thứ khá nặng, nếu để vóc dáng như Tú Tú cầm thì cả đường đều vác vai.
Một hàng bốn xuất phát đường vòng tới tới huyện.
Bọn họ một lúc thì đám Chu Kiều Kiều mới theo dấu của dê núi tìm tới bên .
Lúc đến nơi cũng chỉ thấy vết m.á.u vương vãi của dê núi, còn một đống dấu chân hỗn độn, ngoài còn thứ gì khác, điều khiến sắc mặt của cả đám trở nên vô cùng khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-566.html.]
“Đây là nẫng tay của chúng !” Vốn dĩ Trần Phương đường mệt mỏi, cộng thêm việc con dê núi bắt tới tay nhưng chạy mất vì Chu Kiều Kiều, bây giờ trong bụng cô vẫn còn nghẹn một bụng tức giận.
Lúc thấy tình cảnh mắt, cô bắt đầu giở giọng âm dương quái khí: “Cái đúng là lỗ to mà, ai cũng thím năm may mắn lắm, thím may mắn như thế thì tại để dê núi chạy mất, thím tự đ.â.m đầu c.h.ế.t ? Hơn nữa còn là do thím để nó xổng mất, thấy vận may của thím chẳng qua chỉ là trùng hợp mà thôi.”
Lời của Trần Phương quả nhiên chọc trúng ống phổi của Chu Kiều Kiều, khiến cô tức đến mức mặt đỏ bừng: “Nếu chị dâu tư tin thì theo lên núi gì? Hơn nữa chuyện nhà lên núi ai cả, bây giờ chúng nẫng tay , thật nghi ngờ là mấy mật báo với nhà đẻ . Cả ngày hôm qua chị dâu ba ngoài, chị dâu hai cũng , chỉ chị dâu tư chị là ngoài chạy loạn, ai là chị với nhà đẻ, để bọn họ chạy tới đây chiếm của hời . Chị vết m.á.u xem, là là bắt dê núi , bây giờ chị còn mặt mũi hả.”
Trần Phương Chu Kiều Kiều hắt một chậu nước bẩn như , cô thể thừa nhận chứ?
Cô tức giận lạnh: “Nói gì thì cũng đưa bằng chứng đây, thím lấy gì để chứng minh là nhà đẻ tới đây? Nhà đẻ là huyện thành, hiếm lạ mấy thứ đồ của thím hả? Hơn nữa nếu thím sợ lộ tin tức thì đừng với chúng . Thím với ai là ? Còn là thím cần chúng ? Nếu thím cái nhà thì thím chẳng chuyện gì cả.”
“ khinh! Không là do mấy chịu riêng , lúc đó mấy xem một thể nên chuyện .” Chu Kiều Kiều càng càng giận, cả nhà là một lũ đỉa hút m.á.u, bọn họ dám lên giọng với cô ? Ngày lành của bọn họ đều là cô ban cho, đều là dựa cô .
“Được , hai đừng náo loạn nữa, rảnh cãi thì chi bằng tìm thử xem còn dê núi nữa . Nếu tìm gì thì chẳng lẽ chúng một chuyến công ? Một thương tích của là chịu tội vô ích ?” Lưu Tiểu Nga đau đến mức sắp mất lý trí, dọc theo đường chỉ dựa suy nghĩ tìm dê núi để chống đỡ, bây giờ hy vọng mất một nửa, chân đau nhức lợi hại, ngay cả eo hông cũng đau thấu trời, thế mà hai chỉ lo cãi khiến cho một luôn cam chịu như Lưu Tiểu Nga nổi nóng.