“Cảm ơn chủ nhiệm.”
Bạch Tú Tú cầm lấy táo, lập tức cảm ơn.
Những khác cũng lượt cảm ơn.
“Được , tan ca thôi, cũng về nhà sớm, ăn tết với nhà thôi.” Bà chủ nhiệm Uông cũng bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Những khác trong phòng cũng vội vàng dọn dẹp đồ đạc.
Bạch Tú Tú dọn dẹp xong ngoài, Vương Thanh Hòa chờ sẵn ở tàng cây bên đường từ lâu, mặc áo long màu lam do Bạch Tú Tú dệt, bên ngoài mặc thêm một cái áo khoác bông, trông cũng vẻ quá mập mạp.
Tóc dài ngắn, trông sạch sẽ.
Đôi mắt dài xinh , lúc đang chằm chằm cửa chớp mắt.
Sợ sẽ bỏ lỡ nào đó.
Bạch Tú Tú thấy như thế, cảm thấy vô cùng trai.
Cô về phía .
Vt lập tức cầm lấy túi lưới đựng táo mà vợ đang cầm bỏ giỏ xe đạp, thấy dạo gần đây vợ gầy nhiều, trong lòng thầm tính toán xem bồi bổ cho cô như thế nào.
“Chúng về nhà thôi, Nguyên Đán nghỉ ba ngày, cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi khỏe , nhà máy của nghỉ ?” Bạch Tú Tú xuống yên của xe đạp, ôm eo , dán mặt hỏi.
“Có, cũng nghỉ ba ngày. Chúng ở nhà nghỉ ngơi chơi với con một chút, đó núi. Chúng quá nhiều cơ hội để núi, tỉnh thành tiện săn, tích trữ nhiều một chút mới .” Vương Thanh Hòa cho cô dự tính của .
Bạch Tú Tú ở đằng , núi, cũng chút động lòng: “Em chung với nha, em cũng săn.”
Vương Thanh Hòa đỏ mắt, đồng ý ngay lập tức. mà ngẫm đến tình hình trong núi, do dự: “Trong núi rát nguy hiểm, lo lắng cho em.”
“Chúng đừng núi sâu.” Bạch Tú Tú vẫn cứ theo, nhưng thật cũng nhất định xem săn thú, mà là lo lắng sẽ núi sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-545.html.]
Núi sâu nhiều con mồi, nhưng cũng nguy hiểm.
Cho dù khỏe, giỏi đ.á.n.h , nhưng sức thể sánh bằng thú dữ chứ?
Kiếp chồng của cô sống thọ, nhưng hiện tại nhiều thứ đổi .
Cô sợ bởi vì cô sống , sẽ đổi vận mệnh của .
Khó khăn lắm cô và Vương Thanh Hòa mới thể sống hạnh phúc, mất .
Vương Thanh Hòa thấy cô nhất định , cũng từ chối nữa.
Đối với mà , từ chối yêu cầu của vợ thật sự là một việc quá khó khăn.
Cô mở miệng, sẽ lập tức hai chữ từ chối như thế nào ngay.
Bạch Tú Tú thấy đồng ý, vui vẻ nghiêng hôn nhẹ .
Lúc hai về đến nhà, đồ ăn trong nhà chuẩn nóng hổi giống như bình thường.
Bà Ngụy đang quần áo tết cho hai đứa nhỏ, con nít lớn lên nhanh, quần áo năm ngoái năm nay mặc nữa, lúc bà còn mấy miếng vải , lập tức lấy quần áo mới cho cháu.
Nhìn thấy con gái và con rể về, bà Ngụy cũng khá chờ mong hỏi: “Sao nào? Hai đứa cho nghỉ mấy ngày?”
“Chúng con đều nghỉ ba ngày.” Bạch Tú Tú rửa tay .
“Ui cha, ba ngày cũng ít , ba ngày nghỉ ngơi cho khỏe đó, thời gian hai đứa vất vả mà đau lòng c.h.ế.t. Nhất là Tú Tú, suốt ngày chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, ở nơi mà một ngày thể gặp con mấy . Tẩm bổ cho con nhiều như thế nhưng vẫn bồi bổ đủ thịt sụt mất của con.”
Bà Ngụy đau lòng đến mức lấy hết món ngon trong nhà cho con gái ăn.
Bạch Tú Tú xong nắc nẻ ngừng.
“Con còn nữa , , hai đứa con mau ăn cơm . , hôm nay Tiểu Trương đến, nhờ nhắn cho hai đứa, là ngày mai chuyện gặp hai đứa, sáng mai hai đứa đừng ngoài.”