Vương Thủ Thành buông chén đũa trong tay, con dâu, cũng cô gì nên mở miệng hỏi tỉ mỉ: “Lên tỉnh thành gì? Người tới mức đó , cô còn mò lên tỉnh thành bới móc chuyện năm xưa? Nếu chuyện năm đó lộ thì ngay cả cũng liên lụy. Vợ thằng năm, cô đây là để sống yên ?”
Vương Thủ Thành cảm thấy thật là phiền lòng, đứa con dâu chịu ngừng tay, chịu yên phận một chút?
“Nhà bây giờ thể sánh với nhà cả, tuy hiện tại cả nhà chỉ thể lên tới huyện thành nhưng ngày nào đó thành công tác, thể lên tỉnh thành thì ?” Chu Kiều Kiều kích động .
Nghe ý tứ của cô , lúc cả nhà mới yên tâm, còn tưởng cô gì.
“Con tấm lòng là , cứ nỗ lực việc, cuộc sống nhà đương nhiên sẽ thua bọn họ.” Vương Thủ Thành nghĩ tới việc đứa con cả sống yên lành thì cũng khó chịu.
Sao ngày lành như thuộc về thằng cả chứ? chuyện quan trọng nhất bây giờ là cả nhà bọn họ khiến cuộc sống khi lên huyện trở nên khấm khá hơn.
Chờ vợ chồng thằng năm thành tựu, bọn họ thể lên tỉnh thành là nhất.
Trong lòng Chu Kiều Kiều chờ đến , cô đang nghĩ để thể đạt những thứ mong trong thời gian ngắn nhất.
Cô may mắn như , chừng chuyện sẽ tìm đến cô .
Chu Kiều Kiều cũng những lời với nhà, cô xem như rõ gia đình , nào cũng tham lam thu hết lợi ích tay , càng tham hơn , nếu vẫn còn chỗ cần dùng bọn họ thì cô thật sự riêng!
Cả nhà ăn cơm xong thì ai về phóng nấy.
Trong bụng Triệu Thúy Hoa ôm đầy nghi ngờ, về phòng kéo chồng hỏi chuyện: “Là ? Chuyện của cả nhà là như thế nào, về cũng gì với em, cũng chỉ là công tác. Chuyện công tác là thế nào nữa? Nhà thật sự thích ở tỉnh thành ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-537.html.]
Triệu Thúy Hoa cảm thấy bản còn chẳng tin lời , nếu chuyện như thì với tính tình của cha chồng, ông sớm tìm tới đó, chuyện chờ tới bây giờ.
Nhắc tới chuyện , ba Vương cũng buồn bực: “Đừng nữa, gì thích nào ở đây? Lúc đầu cũng nghĩ là thích thật, nghĩ nên giữ quan hệ hữu hảo với bọn họ , kết quả thì , chính là cha chúng toa rập với đó bắt cóc con trai lớn nhà trai ông , gia cảnh của trai ông tồi, chính là ăn bám nhà trai. Cha chúng tìm tới đó uy h.i.ế.p nên mới phần công tác .”
Mỗi ba Vương nhắc tới chuyện là thấy cạn lời. Sớm như thế thì , dù chuyện công tác cũng thể bỏ qua .
“Hả? Vậy đứa nhỏ bắt cóc đó là cả đó chứ?” Triệu Thúy Hoa cảm thấy khả năng.
“Còn ? Anh cả cũng thật là t.h.ả.m, cha bắt về đây cũng chẳng đối xử gì. Hiện tại tìm cha ruột, vẻ là ông ngả bài với trai, nhà họ lập tức thương lượng với nhà chúng , nhắc chuyện nữa, bọn họ sẽ truy cứu.”
Anh ba Vương xong cũng cảm thấy thổn thức.
Triệu Thúy Hoa ngơ ngác: “Hả? Bọn họ như thật ?”
“Ai ? cũng may cả nhà đó là như , bằng nhà thể chiếm mấy phần công tác . Vợ , chính là công nhân, nhà còn thể lên huyện ở.” Anh ba Vương tới tương lai của thì vô cùng vui vẻ.
Triệu Thúy Hoa cảm thấy thông suốt nhiều chuyện, chuyện quan trọng nhất chính là cả và chị dâu cả sẽ thể lên tỉnh thành!
Nhìn chị dâu cả trông giống như sẽ bỏ qua cơ hội .
“Không !”