Kiều Tam Tráng ngày thường thích chuyện, cũng chẳng thích quản chuyện chuyện nọ nhưng vẫn rõ lương bổng của bao nhiêu, cũng hiểu rõ tính tình cha . Nếu đòi nhiều cha chắc chắn cho, chi bằng một con mà bọn họ thể chấp nhận .
Đến lúc đó chia nhà ở, thêm ba trăm đồng, đủ để và vợ nuôi dưỡng con gái của hai lúc riêng, chờ ngày sinh đứa con trai thì cuộc đời cũng sẽ đổi.
Kiều Tam Tráng nhắc đến tiền khiến bà cụ Kiều ngây ngẩn cả . Phải như thật ?
Chị dâu cả Kiều bên cạnh cũng vui trong lòng, bao nhiêu tiền chăng nữa thì cũng thuộc về hai vợ chồng cô , cô còn chăm sóc hai ông bà già nữa đấy.
Hơn nữa nếu chú em dọn ngoài thì tháng nào cũng sẽ mang tiền về nhà, bây giờ dọn ngoài, cả nhà còn chia tiền cho , tính thế nào cô cũng cảm thấy bản đang chịu thiệt.
Bà cụ Kiều cũng thấy chẳng , con trai náo loạn đòi riêng, chẳng thèm kiêng kị, chắc chắn cũng một lòng với bà .
Nếu giao tiền lương cho khác cầm, lỡ nọ đưa cho bà thì ?
Trong lòng bà già vô cùng rối rắm, lúc ông cụ Kiều lên tiếng: “Thế thì theo mày, căn nhà ở bên giao cho mày. Sau bọn mày tự lo liệu lấy, tiền cũng sẽ chuẩn cho theo yêu cầu của mày, còn cả nồi niêu xoong chảo và chén dĩa mà mày chia , những thứ khác mày tự mà đặt mua. Cứ như .”
“Ông ?” Bà cụ Kiều cam lòng.
Ông cụ Kiều liếc bà , là lúc nào mà bà còn tỏ thái độ như ? Nếu do bà ngày ngày giở trò thì chuyện tới nước ? Đều là huyết mạch ruột thịt, cuối cùng náo loạn đòi riêng thì chuyện ? Cho dù riêng thì con vẫn là con của ông .
Vẻ mặt căng thẳng của Trần Tiểu Liên lúc mới giãn . Người tiếng trong nhà chính là cha chồng, nếu cha chồng đồng ý thì chuyện chắc chắn thành công.
Trần Tiểu Liên ôm con, nước mắt nhịn chảy .
Thì ... chỉ cần cô thể bất chấp tất cả về phía thì chuyện đều thể khác đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-535.html.]
Chuyện tiếp theo dễ xử lý hơn nhiều , bà chủ nhiệm Uông giúp đỡ bọn họ giấy riêng, đó nhà họ Kiều đều rời .
Trần Quế Phương con gái, bước tới : “Tiểu Liên, con và con rể đòi bao nhiêu đó là quá ít. Hai các con còn nuôi dưỡng đứa bé...”
“Mẹ, lắm , gần nửa năm tiền lương của chồng con, tiền thì cuộc sống của vợ chồng con sẽ hơn nhiều.”
Trần Tiểu Liên nghĩ đến lúc nãy bà giúp nên thái độ cũng hòa hảo hơn ít.
Trần Quế Phương cũng , chuyện gì chứ? Một ít tiền như đủ cho bà dùng.
“Cha đứa nhỏ, chúng về nhà .” Trần Tiểu Liên chồng đang ngơ ngác cầm giấy riêng ngoài cửa thì bước lên nhắc nhở một tiếng, đó giao đứa bé cho chồng, ngàn ân vạn tạ của văn phòng khu phố mới chịu rời .
Sau khi xử lý xong chuyện nhà họ Kiều, văn phòng khu phố trở về vẻ yên tĩnh, ai việc nấy.
Trời dần tối xuống, cũng bắt đầu tan về nhà.
Bạch Tú Tú ngoài kể chuyện vui của với Vương Thanh Hòa đang chờ cô.
Vương Thanh Hòa xong cũng vui vẻ, bộ dáng phấn chấn của cô, khóe miệng cũng nhịn cong lên: “Vậy đêm nay chúng về nhà ăn mừng một bữa thật to.”
“Được.”
Bên hai hoà thuận vui vẻ, bên cả nhà họ Vương từ tỉnh thành trở về, cả nhà một mảnh yên tĩnh.
Vương Thủ Thành ở bàn cơm mấy đứa con trai, nghiêm túc lên tiếng: “Chuyện công tác của nhà xem như thỏa, chỉ là xem như đắc tội . Mấy đứa tụi bây cũng đừng nghĩ sẽ vớt thêm lợi ích gì, tất cả đều việc đến nơi đến chốn, hình dạng cho cha.”