“Lúc là của , sẽ cho con việc nhà nữa. Hay là chúng đừng đến chuyện dọn ở riêng nữa ha? Cũng đừng ở đây phiền nữa, về nhà thôi.”
Bà cụ Kiều vội vàng lừa gạt Trần Tiểu Liên.
Tuyệt đối thể dọn ở riêng, lỡ như con trai thật sự ở riêng thì ?
Còn chuyện việc nhà hả?
Chỉ cần Trần Tiểu Liên gật đầu đồng ý, bà sẽ cho cả đời Trần Tiểu Liên cũng sẽ bò khỏi cửa nhà một bước.
Còn mách lẻo?
Ở cái tật thế!
Bà cụ Kiều tính toán , mặt ngoài còn cố ý dáng vẻ dịu dàng dễ thương lượng, chờ mong con dâu.
Trần Tiểu Liên ôm con gái khựng .
mà cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi, bởi vì cô thấy đồng chí trẻ tuổi giúp đỡ cô lưng chồng khẽ lắc đầu.
Cô cũng nghĩ đến vẻ tàn nhẫn độc ác của chồng.
Không , thể đồng ý.
Khó khăn lắm cô mới gom hết can đảm, tuyệt đối thể lừa một cách dễ dàng như thế. Lỡ như khi về nhà bà đổi ý, lẽ cô sẽ cơ hội chạy nữa.
Lần vẫn là bởi vì của cô bán cô trong thôn, đến nhà chồng kiếm chuyện, cho nên cô mới cơ hội ngoài.
Bình thường chồng hề cho cô ngoài!
Trần Tiểu Liên nghĩ thế, liên tục lùi , giọng điệu cũng trở nên kích động: “ điều giải, bà đừng hòng lừa . Ra ở riêng, nếu ở riêng thì sống với mấy thêm một ngày nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-528.html.]
Trần Quế Phương ở bên cạnh còn đang bực bội, đang yên đang lành, bà tìm cho con gái một nhà chồng mới, thể vấn đề gì chứ?
Còn chuyện Tiểu Liên nghĩ thế nào, suy nghĩ của Tiểu Liên quan trọng lắm ?
Bà chính là ruột của Tiểu Liên, lẽ bà còn thể quyết định Tiểu Liên ?
Trần Quế Phương hiểu nỗi, nhưng mà trong đầu âm thầm suy đoán, thế nào mới thể kiếm chút tiền từ con gái.
Bà đang suy nghĩ thì con gái đòi dọn ở riêng.
Trần Quế Phương lập tức nảy một ý kiến .
, nếu dọn ở riêng chẳng trong nhà Tiểu Liên sẽ tiền ? Em trai cô mượn tiền cô để sắp xếp công việc, cô là chị lẽ cho mượn ?
Trần Quế Phương nghĩ thế, lập tức tỉnh táo lên.
Bà cũng la lối theo: “ , nhất định dọn ở riêng! Bà xem bà hại con gái thê t.h.ả.m như thế nào hả? Nếu đến, bà còn cho con gái khỏi nhà nữa kìa, bà tưởng hả?”
Bà cụ Kiều thấy thể dụ dỗ cô , cuối cùng cũng nhịn mắng c.h.ử.i: “Mày đúng là đồ hồ ly tinh lương tâm, mày mới gả đến đây mấy năm chứ, mà quyến rũ dụ dỗ con trai tao ngoài sống riêng ? Mày hổ hả? Ai dạy mày thế? Có là mày ? Lúc con trai tao cưới mày tao đồng ý , là ngay mày chẳng thứ lành gì! Mày đúng là một đứa khốn nạn! Con con ranh con mày nữa, một thứ của nợ! Sau khi lớn lên nó cũng sẽ trở thành một con hồ ly tinh giống như mày!”
Bà cụ Kiều mắng càng lúc càng khó , vốn dĩ Trần Tiểu Liên chỉ cúi đầu lắng , nhẹ nhàng che mắt của con gái, cho con gái thấy dáng vẻ bà già mắng c.h.ử.i.
Mãi đến khi bà bắt đầu mắng đến con của cô .
Trần Tiểu Liên giận đến phát , mắng ngược bà : “Bà mới là mụ hồ ly tinh già đó! Hôm nay cho dù bà đến rách mồm thì dọn ở riêng vẫn sẽ ly hôn.”
Bà cụ Kiều Trần Tiểu Liên mắng mà ngơ : “Mày, mày dám mắng tao? Tao là chồng mày đó!”
“Là bà mắng con gái !” Trần Tiểu Liên ôm lấy con gái, cô bé còn nhỏ, còn hiểu cái gì.
Nhìn thấy cứ mãi, cô bé cũng theo.