Bạch Tú Tú đỡ Trần Tiểu Liên xuống ghế của .
“C.h.ế.t gì chứ? Cô c.h.ế.t chồng cô sẽ tìm mới, của cô cũng sẽ chẳng đau lòng vì cô chút nào, nhiều nhất cũng chỉ là cảm thấy thiếu mất một cái cây rụng tiền mà thôi. Người đáng c.h.ế.t là cô, tại cô c.h.ế.t chứ? Cô còn sống sung sướng ngày nào mà.”
Bạch Tú Tú rót nước cho cô uống.
“Cô chuyện kiểu gì thế hả? Ai thương con gái chứ? Cô thế chẳng là châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa chúng ?” Trần Quế Phương la hét đến chỗ bọn họ.
“Bà đừng tới đây!” Trần Tiểu Liên hét ầm lên với bà .
Cô Bạch Tú Tú xong, trong lòng cũng chút hối hận.
Đây là đầu tiên Trần Tiểu Liên lời khuyên kiểu , xong cô chỉ tiếp, dùng giọng run rẩy hỏi: “ còn thể sống sung sướng ?”
“Sao chứ? Cô gả cho nhà bọn họ chứ bán cho nhà bọn họ . Cô việc, lẽ bọn họ còn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô ? Hiện tại cũng là thời kỳ phong kiến, bọn họ dám đ.á.n.h cô thì cô cứ việc kiện bọn họ. Sau ai ăn h.i.ế.p cô, cô cứ chạy đến đây chúng sẽ chủ cho cô. Tổ dân phố chúng thể lấy công bằng cho cô thì cô báo công an.”
Bạch Tú Tú nhẹ nhàng khuyên nhủ cô .
Bà cụ Kiều vui: “ nè đồng chí trẻ, cô đang cái gì thế? Cô dạy hư con dâu của ?”
“Bà cụ , nhà bà ngược đãi con dâu như thế là . Nếu cô xảy vấn đề gì, nhà của bà chịu trách nhiệm ?” Bạch Tú Tú hỏi bà .
Bà cụ Kiều lập tức gì nữa, trợn trắng mắt liếc con dâu : “Sao mà nó quý giá đến thế chứ? Làm chút chuyện mà đòi c.h.ế.t đòi sống?”
“Mẹ, gả cho chồng là sống cuộc sống bình thường hạnh phúc, còn hầu hạ cho cả nhà nữa chứ? Lúc khi gả đến, việc trong việc ngoài trong nhà đều chia mà . Từ khi gả đến, cái gì cũng đổ lên đầu . sinh con gái xong, nhà thậm chí còn cho ở cữ. Mẹ chê sinh con gái, còn lén giấu quăng con bé lên núi tây, nếu thím Nhậm nhà hàng xóm lòng cho , tìm cũng mà tìm! Mẹ bán , bà chẳng thứ lành gì. Cả gia đình ngược đãi , cũng chẳng hơn là bao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-525.html.]
Trần Tiểu Liên xong , cô khổ đến thế chứ?
Bà cụ Kiều cũng hổ, cảm giác xung quanh đều đang bà , bà ngại ngùng biện minh cho bản : “Có con dâu nhà nào mà t.r.a t.ấ.n chứ? Với con trai hơn ba mươi mà còn đứa con trai nào. Cô sinh một con ranh chẳng là chọc con khó chịu ? cầm bỏ cô nhặt về, cô nó lãng phí bao nhiêu lương thực trong nhà hả?”
“Bà Kiều , bà quăng trẻ sơ sinh là vi phạm pháp luật.” Bạch Tú Tú nhíu mày.
Bà cụ Kiều xong càng sợ: “ cũng ném mà đúng ?”
“Tiểu Liên, con đừng cô dạy bậy bạ, con về với ruột, chẳng chỉ thể về nhà họ Kiều thôi ? Mau cùng về nhà nấu cơm , lát nữa trong nhà sẽ về. Con coi con quậy ầm lên như thế, chồng con về sẽ bực bội đến cỡ nào chứ?
Trong lòng bà cụ Kiều cũng sốt ruột.
Hôm nay lớn chuyện như thế, dựa theo tính cách của chồng bà , ông chắc chắn sẽ mắng bà .
Lão Kiều ghét nhất là gia đình lục đục với .
Về nhà nấu cơm? Còn nhắc đến chuyện về nhà nấu cơm!
Trần Tiểu Liên tức đến mức phát run.
“Bà , nhà bà giao bộ việc nhà cho một con dâu bà như thế là đang áp bức khác, thế là .” Bạch Tú Tú từng thả lỏng mày .
“Cái cái , lời cô . Tiểu Liên, mau về nhà với , đừng ở chỗ nhà mất mặt nữa, cũng đừng cô bậy.” Bà Kiều đến phát phiền, cứ cảm giác nếu ở đây nữa thì con dâu thật sự sẽ lời bà nữa.
Bà xong định kéo Trần Tiểu Liên.