“Anh Dư, chúng nhà , đừng sốt ruột chuyện ngay, lát nữa nhà ăn một bữa cơm chúng đến chuyện tỉnh thành .” Vương Thanh Hòa quá quan tâm đến chuyện của tỉnh thành, điều Dư Thành cảm thấy chút kinh ngạc.
Anh còn cho rằng sẽ lo lắng nữa.
Dù đến tỉnh thành trời xa đất lạ, con trai duy nhất của chú Hạ, thể lo lắng cho tương lai của chứ?
Kết quả…
Vương Thanh Hòa còn bình tĩnh hơn ngoài là nữa.
Cứ như quá để ý đến chuyện cái nhà sẽ phát sinh chuyện gì.
Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa dẫn Dư Thành nhà. Trong nhà, bà Ngụy nấu cơm chiều xong chuẩn ngoài. Nhìn thấy con gái và con rể về, còn dẫn theo thanh niên đến nhà hỏi thăm bọn họ lúc , bà Ngụy vui vẻ hỏi: “Mấy đứa về hết ? Mẹ còn đang nấu canh gừng đó, trai ở bên ngoài chờ lâu lắm . Lát nữa nhớ uống nhiều để khử hàn.”
Bà Ngụy bắt đầu chuẩn .
Lúc khi Dư Thành đến đây là do Vương Thanh Hòa nấu cơm việc nhà. Đột nhiên thấy Vương Thanh Hòa cần gì nữa, trong nhà đầy đủ thứ, thật đúng là chút hiếm thấy.
Cũng cảm thấy coi như là khổ tận cam lai.
“Anh Dư, đây là vợ của . Mẹ về hồi mấy ngày , sẽ sống cùng với chúng . Sau dọn lên tỉnh thành thì cả gia đình chúng đều sẽ cùng .” Vương Thanh Hòa giới thiệu bà Ngụy cho Dư Thành quen.
Tuy rằng đối phương là ai, nhưng vẫn cứ giới thiệu, như mới tôn trọng bà cụ.
Dư Thành xong , cũng vô cùng lễ phép chào hỏi bà cụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-518.html.]
Ăn cơm chiều xong, Dư Thành theo bọn họ trong phòng chuyện, nhắc đến những chuyện diễn ở tỉnh thành trong thời gian gần đây, quan trọng nhất là chuyện của nhà họ Vương.
Chờ xong thì trời cũng khuya.
Anh rời , Vương Thanh Hòa mới múc nước rửa chân về cho vợ .
Trong lòng Bạch Tú Tú cũng chút chờ mong với việc sắp sửa dọn đến tỉnh thành sống.
Kiếp cô là bay theo lưng chồng, chỉ thể thấy càng ngày càng tài giỏi. hiện tại thì khác, bây giờ cô thể cùng tiến bộ với , cùng tỉnh thành.
Thậm chí đến nơi càng rộng lớn hơn nữa.
Bạch Tú Tú chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy vui vẻ .
“Vợ , tỉnh thành, chắc là nhà họ Hạ sẽ nhiều chuyện phiền chúng . Cho dù gặp chuyện gì em đừng lời bọn họ, cũng đừng để ý đến bọn họ. Chúng đề phòng nhà họ Vương như thế nào thì cũng cảnh giác bọn họ như thế đấy. Nếu ai ăn h.i.ế.p em, em cũng đừng để ý đến chuyện bọn họ là cha ruột của . Trên đời , quan trọng nhất đối với chỉ em và con.”
Trong lòng Vương Thanh Hòa khá bất an lo lắng đối với chuyện tỉnh thành.
Bọn họ quen gì về nơi đó, kế hoạch của thì là kế hoạch của , nhưng những khác cũng ý đồ riêng của bọn họ.
Không ai thể bảo đảm rằng chuyện đều sẽ thuận lợi.
Bạch Tú Tú thấy hình như bất an, cầm lấy bàn tay chuẩn xoa bóp chân cho cô của , : “Anh yên tâm , chúng cùng trải qua nhiều chuyện như thế, em thể bảo vệ cho và con. Với vua cũng thua thằng liều. Bọn họ khác với mấy trong nhà họ Vương. Bọn họ công việc, giữa mặt mũi. Lúc đám họ Vương ăn no cũng khó. Anh đừng lo lắng.”
Giọng dịu dàng của vợ cũng trong lòng Vương Thanh Hòa yên tâm hơn một chút.