Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 510

Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:54:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cháu bừa cái gì đó? Ai là ? Bà là bà nội của cháu.” Tề Nghênh Nghênh cô bé, bất mãn sửa lời.

 

hôm qua bà ngoại kể chuyện xưa cho cháu , giống y như bà .” Cô bé vô cùng nghiêm túc đ.á.n.h giá tự xưng là bà nội , càng càng cảm thấy bà hiền từ như bà ngoại, khiến con bé cảm thấy yên tâm như bà ngoại, quyết tâm trốn lưng bà Ngụy.

 

Tề Nghênh Nghênh x.úc p.hạ.m như thì mở miệng dạy dỗ đứa nhỏ, vặn gặp Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú .

 

Vương Thanh Hòa thấy bà còn ở đây thì nhíu mày: “Sao dì còn ?”

 

Tề Nghênh Nghênh càng hổ: “Con... me, chỉ hai đứa bé một chút.”

 

“Nếu dì thì ngày mai sẽ với chồng dì những lời dì ngày hôm nay. Dì Tề, dì khiến nhà dì gà ch.ó yên ?”

 

Ánh mắt của Vương Thanh Hòa vô cùng lạnh lẽo, ngữ khí cũng thèm che giấu sự ghét bỏ.

 

Anh ít khi để lộ cảm xúc ngoài, lúc gần như mất hết kiên nhẫn với Tề Nghênh Nghênh.

 

Tề Nghênh Nghênh nghĩ đến việc lão Hạ chuyện thì cũng còn ở đây nữa. Trong lòng cũng âm thầm buồn bực, chút nóng vội .

 

Sớm như thế thì chờ muộn chút mới . Đều là do lão Hạ, tại đồng ý sắp xếp xong công tác mới gọi hai đứa nó lên tỉnh thành? Còn cả hai , tại hiểu chuyện như ?

 

Nếu những việc xảy quá mức đột ngột khiến kế hoạch của bà thuận lợi thì bà cũng sẽ đề cập tới mục đích của nhanh như , cũng khiến đứa nhỏ chán ghét bà như , Tề Nghênh Nghênh thương tâm rời .

 

Bà Ngụy ruột của con rể, chút ngơ ngác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-510.html.]

 

“Làm ? Tại đang thành như ? Con rể, nhận con ? Hay là bà ghét bỏ con gái ?” Bà Ngụy vô cùng lo lắng.

 

mà bà nghĩ là do đối phương sai , về phần con rể và con gái, bà thật sự nghĩ là của hai bọn họ.

 

Con rể và con gái lễ phép với bà hẳn là do bà sai, thế nào thì con rể và con gái cũng là hiểu chuyện.

 

“Không gì, chỉ là bà nghĩ quá nhiều thôi.” Vương Thanh Hòa giải thích với vợ, thuật những lời Tề Nghênh Nghênh cho bà Ngụy .

 

Bà Ngụy xong thì sợ tới ngây : “Này, tại loại như ? Đây là thái độ tới đón con ? Rõ ràng là mượn chuyện để mưu cầu lợi ích cho mấy đứa con của bà ? Nghĩ cũng thật xa đó? Con rể, con đúng, trong lòng bà con thì con cũng cần nể mặt bà . Bọn họ nguyện ý cho con thì con cứ nhận, tới tỉnh thành vẫn sẽ chăm sóc hai đứa nhỏ giúp hai đứa, cả nhà chúng sống cùng . Nếu thì sẽ gọi điện cho chị gái con, chúng đến đó cậy nhờ nó.”

 

Bà Ngụy mấy lời thì chỉ nổi nóng, họ Tề khí chất như đầu chỉ nghĩ mấy chuyện như , khiến khác phiền lòng như thế?

 

Những lời của bà Ngụy khiến cho Vương Thanh Hòa cảm thấy trong lòng ấm áp.

 

Dù là hai vợ chồng nhà họ Vương là cha ruột, cũng thấy bọn họ chỗ nào , cũng cần bọn họ đối xử với .

 

“Chúng nhắc tới chuyện nữa, cơm sáng xong , mau ăn còn .” Bà Ngụy thấy con rể vẫn trầm mặc thì cho là đang thương tâm, đau lòng gọi con rể và con gái ăn sáng.

 

Sau khi Tề Nghênh Nghênh rời khỏi nhà Vương Thanh Hòa thì hổ mua vé xe.

 

Lúc bà tới ga tàu thì Hạ Chí Phi còn đang chờ xe lửa, thấy vợ cũng đến ga tàu, ông chút ngạc nhiên: “Không huyện thêm một ngày ?”

 

 

Loading...