Người đàn ông thoạt mới ngoài năm mươi, tóc chải ngay ngắn, đôi mắt nét tương tự với Vương Thanh Hòa, lúc vẫn đang quan sát cảnh xung quanh, chân mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt sắc bén, diện mạo đoan chính khiến ông trông vẻ giận tự uy.
Lúc ông thấy Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa thì chút khiếp sợ.
Tề Nghênh Nghênh thấy hai bọn họ thì khẩn trương bắt lấy tay áo chồng: “Lão Hạ, lừa ông đúng ? Ông thằng bé...”
Lúc Hạ Chí Phi thấy Vương Thanh Hòa thì chút nghi ngờ cuối cùng cũng còn nữa, đây chắc chắn là con trai của ông .
Ban đầu ông vốn vẫn còn chút nghi hoặc, Hữu Đức sai nhà họ Vương bắt cóc đứa nhỏ, tại nhà họ Vương nguyện ý nuôi dưỡng con cái nhà khác? Lúc bản bọn họ còn ăn đủ no, bọn họ chỉ vì để tống tiền Hữu Đức mà nuôi lớn đứa nhỏ ? Nghĩ như thế nào cũng cảm thấy hợp lý, chừng đây chính là con trai nhà đó thật, bây giờ mới nghĩ đến chuyện giả mạo thành con của ông , chỉ là bây giờ thấy Vương Thanh Hòa, tất cả nghi ngờ của Hạ Chí Phi đều tiêu tan.
Mặt mày của Vương Thanh Hòa giống ông , cái mũi còn giống với Nghênh Nghênh, ngay cả khí chất cũng giống cô của ông thời còn trẻ.
Đây chính là con trai của ông ! Là dòng dõi nhà họ Hạ.
“Hai việc gì ?” Vương Thanh Hòa thấy Tề Nghênh Nghênh thì cũng đoán đàn ông bên cạnh bà là ai, ắt hẳn là cha từng gặp mặt của .
Tề Nghênh Nghênh thấy thái độ mặn nhạt của thì vội vàng giới thiệu: “Con , đây là cha con. Không hôm qua ? Mẹ đưa ông tới gặp con. Công việc của ông bận rộn, hôm qua hai về nhà xử lý công việc mua vé. Tối hôm qua vé xe tới thẳng đây nên sáng sớm nay cha mới tới, hai đổi nhiều chặng xe mới tới nơi . Con...”
Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa liếc mắt , đó mở cửa cho hai : “Vào trong chuyện.”
Lần bà đến đây là tìm một bậc thang, Vương Thanh Hòa chỉ cần biểu hiện lạnh nhạt một chút là .
Hạ Chí Phi và Tề Nghênh Nghênh bước nhà, lúc hai trong thì bà Ngụy đang cơm sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-504.html.]
Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, bà hỏi: “Tú Tú , mới sáng sớm mà ai gõ cửa nhà ...”
Bà còn dứt lời thì thấy hai , bình thường, nét giống con rể, hẳn đây chính là cha ruột của con rể mà hai đứa với bà ?
Tề Nghênh Nghênh thấy bà Ngụy thì vô cùng vui.
Lúc bà bà Ngụy là của Bạch Tú Tú, tại mà còn chạy tới nhà của con ở? Không sẽ gây phiền toái cho con cái ?
“Chúng là...” Tề Nghênh Nghênh chuẩn giới thiệu bản , ý công khai chủ quyền nhưng chờ bà xong, Vương Thanh Hòa ngắt ngang: “Mẹ, hai là khách, chút việc với chúng con. Con đưa bọn họ phòng, đừng lo lắng.”
Anh xong thì thoáng qua hai : “Đi thôi, trong .”
Tề Nghênh Nghênh kêu sảng khoái như thì càng chua xót khó chịu. Bà mới là ruột cơ mà!
Bạch Tú Tú cũng theo , lúc ngang qua bà Ngụy, bà còn ném cho con gái một ánh mắt tò mò. Bạch Tú Tú gật đầu, dùng khẩu hình cho bà hai là ai.
Vào phòng, hai xuống ghế, Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa giường đất, một đám cứ giằng co như .
Mắt Tề Nghênh Nghênh ửng hồng, ngữ khí run rẩy nghẹn ngào: “Con , thật sự là của con, nếu hai cha ruột của con thì lặn lội đường xa tới tìm con như . Con theo bọn về nhà , nếu con tin thì thể tới hỏi nhà họ Vương.”
“Hai là cha ruột của thì tại ở nhà họ Vương?” Vương Thanh Hòa bà và Hạ Chí Phi, mở miệng hỏi một câu.
Câu hỏi khiến cho Hạ Chí Phi đổi sắc mặt.