“Mỗi nhờ ông tìm công việc cho Tiểu Vi là ông thoái thác. Ông... trong mắt ông con gái nhà còn bằng Hạ Thiên ?” Tề Nghênh Nghênh lớn tiếng chất vấn chồng .
Hạ Chí Phi chỉ cảm thấy đau đầu, bà thì cái gì?
Tiểu Thiên là đứa tiền đồ nên ông mới nguyện ý nâng đỡ một phen, cái đứa thứ gì cũng như Vi Vi, cũng chỉ kéo chân của khác, nếu ông giúp đỡ, lỡ xảy vấn đề thì ? Hơn nữa với cái tính tình đỏng đảnh của con gái, nương thanh danh của ông khiến cho khác nhường nhịn thì còn phép tắc gì nữa? Không ông quản mà từng quan tâm tới cho nên mới đưa quyết định như .
“Tóm cho phép bà phiền chuyện của Hạ Vi nữa, chỉ là , ngay cả bà cũng phép nhúng tay , hả? Không giới thiệu đơn vị công tác cho nó. Nếu để bà giới thiệu thì đừng trách trở mặt.”
Hạ Chí Phi cảnh cáo vợ một hồi, Tề Nghênh Nghênh càng càng tủi , ngay từ đầu bà . Lần cũng là như thế, ông cho phép bà giúp đỡ con gái.
“Vậy còn Hạ Minh với Hạ Thành thì ? Đó đều là con trai của ông, gì ông cũng tìm cho bọn nó một công việc chứ, mau ch.óng giúp bọn nó thành gia lập thất? Mấy năm nay nhà sắp trở thành trò cho khác . Lão Hạ, cho dù ông vì con trai thì cũng vì thanh danh chứ.”
Tề Nghênh Nghênh cầu xin chồng nhưng Hạ Chí Phi vẫn từ chối. Hai đứa con trai càng loạn hơn, tuyệt đối .
“Nghênh Nghênh, bà cũng đừng đỡ cho chúng nó nữa, chúng nó là con , nếu chúng tiền đồ thì sẽ đích tìm công tác cho bọn chúng, nếu tiền đồ thì tuyệt đối quản. Lúc bọn nó còn nhỏ đều giáo d.ụ.c như , bà xem bộ dáng của tụi nó bây giờ như thế nào? Trông giống cái gì! Bà Tiểu Thiên nhà ?”
Hạ Chí Phi nghĩ đến cháu trai thì thấy con cái nhà là một đám tranh đua.
Chuyện cũng thành, Tề Nghênh Nghênh dứt khoát hỏi nữa. Dù hỏi thì đáp án vẫn như thôi, bà nên dựa theo kế hoạch của là nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-502.html.]
Tề Nghênh Nghênh nghĩ thì lập tức thúc giục chồng về huyện: “Lão Hạ, chuyện khác thể tạm thời cho qua nhưng chúng nên đón con trai lớn của chúng về ? Bây giờ ông cùng mua vé tới đó gặp nó. Đó là con trai của chúng , cũng thể nào lưu lạc bên ngoài mãi như đúng ?”
Đây là yêu cầu chính đáng, Hạ Chí Phi cũng mong ngóng từ lâu, chỉ là ông nhiều việc như , căn bản là rút thời gian.
“Không ông còn ngày phép ? Ông đơn xin nghỉ , chúng về huyện xử lý chuyện của con trai .” Tề Nghênh Nghênh thấy ông thì cũng bực .
“Ông đến mức mặc kệ cả đứa con chứ?” Tề Nghênh Nghênh phẫn nộ chồng.
“Được , bà tức giận cái gì? Đương nhiên là , thế , thể ngày mai thời gian nên đêm nay chúng mua vé, ngày mai gặp nó đưa nó về đây. Bà yên tâm, nhất định sẽ bù đắp cho đứa nhỏ thật .”
Hạ Chí Phi ngừng hứa hẹn với vợ, lúc Tề Nghênh Nghênh cũng lòng: “Như cũng , bây giờ chúng mua vé.”
Bên phía tỉnh thành, hai chuẩn mua vé, huyện, Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa sớm về nhà, mới ăn cơm chiều xong.
Hôm nay đến ngày Vương Thanh Hòa về thôn, Bạch Tú Tú cũng cân nhắc về thôn xem tình hình. Dù cũng khi nào bọn họ lên tỉnh thành, cũng lâu cô gặp thím Kim Hoa, vẫn nên tranh thủ về thăm bà .
“Hôm nay cả hai đứa đều ?” Bà Ngụy thấy con gái cũng thì chút lo lắng. Hôm nay trời tối như , Tú Tú ngã.
“Mẹ, con về thôn thăm . Lúc còn ở đó thím Kim Hoa quan tâm tới con, bây giờ con bận rộn thế , tranh thủ về thăm cũng tiện.” Bạch Tú Tú giải thích.