Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Nghênh Nghênh nắm c.h.ặ.t ống : “Huyện Ninh?” Âm thanh run rẩy kích động.
“ , là huyện Ninh, ở đó ngày xưa ông Vương và vợ từng chạy nạn tới huyện Ninh, đó thế nào, ít lâu về, lúc đó còn ôm theo một đứa nhỏ, chính là con trai cả nhà bọn họ. Bọn họ với trong thôn lúc rời t.h.a.i . Nghe đứa con trai cả nhà đó từ nhỏ việc nhiều hơn khác, trưởng thành, chuyện nhà đó bất công con cả nổi tiếng đến mức cả thôn đều , cứ như cho đến lúc con trai đó riêng. Sau khi con cả riêng, vợ ông Vương còn thông đồng với mìn bắt cóc vợ và hai đứa con của con trai cả, kết quả thành công , bản bà cũng bắt, bây giờ còn thả , đang chờ xét xử.”
Dư Thành vẻ thổn thức thuật , Tề Nghênh Nghênh thì sắc mặt lập tức đổi.
Bà nóng giận mắng một câu: “Đáng lắm! Sao tới giờ còn xét xử? Phải xét xử nhanh lên chứ! Cả cái nhà chẳng một ai !” Tề Nghênh Nghênh càng nghĩ càng giận, loại gì chứ? Nhất định là nhà đó thông đồng với Hạ Hữu Đức, nếu thì thể nào giải thích . Bà về chuyện với lão Hạ!
Trước khi Dư Thành , bà còn dám xác định, khi xong, thấy nhiều sự trùng hợp như , đó còn là con trai của bà ? Cho dù là thì chỉ cần bà khăng khăng thì cũng nào tin bà ! Hiện tại Tề Nghênh Nghênh cảm thấy vô cùng tự tin.
Dư Thành bộ khó hiểu: “Dì Tề ? Nhà họ Vương quan hệ gì với nhà dì ?”
Tề Nghênh Nghênh định giấu giếm nhưng nhớ tới tính toán của nên vẻ nức nở tự biên tự diễn với Dư Thành: “Dì cảm thấy con trai cả nhà họ Vương thể chính là đứa nhỏ thất lạc của dì cho nên mới nhờ cháu giúp dì điều tra thử xem , bây giờ càng thì càng thấy giống. Chuyện cụ thể thế nào dì thể với cháu, thật sự cảm ơn cháu, đứa nhỏ đáng thương của dì, nó thật là khổ mà.” Tề Nghênh Nghênh òa thật to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-488.html.]
Quan hệ giữa nhà Dư Thành và nhà họ Hạ cũng tính là xa lạ, bà như thì trong lòng cảm thấy buồn . Cả nhà thật sự tìm đứa bé thất lạc , nhưng cũng ngờ Vương Thanh Hòa gạt chuyện , Vương Thanh Hòa đích thị là con trai nhà họ Hạ.
Xui xẻo cũng thật là xui xẻo, chỉ là còn thể thu về nhiều lợi ích, cũng chuyện mua bán d.ư.ợ.c liệu còn bao lâu?
Dư Thành chút lo lắng, cảm thấy cần nhín chút thời gian về huyện xử lý chuyện , thương lượng thỏa với Vương Thanh Hòa.
“Dư Thành, đưa điện thoại cho .” Hạ Vi ở gần nên thể thấy một ít thông tin ở đầu dây bên , cơn khó chịu lập tức dâng lên, đoạt lấy điện thoại: “Mẹ, chuyện điều tra cho rõ ràng, đừng mà hồ đồ để một xa lạ đến nhà chiếm của hời. Cho dù đúng thật là thì mấy năm nay đều ở nông thôn, ...”
“Vi Vi, con yên tâm , hiểu rõ. Mấy ngày nay ở nhà, con chung chạ với tên nhóc Kỷ Phong chứ? Còn nữa, mấy ngày con giúp đỡ công việc nhà một chút . Lúc cha con và những khác về nhà ăn cơm, con đừng để thím ba con một , đến lúc đó cha con cảm thấy cô vất vả, bù đắp cho nhà đó.”
Tề Nghênh Nghênh nghĩ đến cả nhà Hạ Hữu Đức thì hận thể bay về nhà ngay lập tức.
“Con , chiều nay về nhớ mang tiền về cho con, còn nữa, ngày mai con siêu thị mua ít quần áo.” Hạ Vi xong thì lập tức ngắt điện thoại, chút oán trách trừng mắt liếc Dư Thành.