Từ chỗ ông đến chỗ con trai cả, hơn nửa tiếng, lúc hai đến, vặn là giờ trưa, Hạ Chí Phi bay trở về ăn cơm.
Ông về đến nhà, thấy ông cụ nhà ở đây, vô cùng vui vẻ.
"Cha? Làm cha tới đây? Cha, cha với con chứ? Buổi trưa con bảo nấu một bữa ngon cho cha." Hạ Chí Phi vô cùng vui vẻ, những năm , cha ở chung với bọn họ.
Cũng bởi vì năm đó ông xa, để một Hữu Đức ở nhà chăm sóc hai cụ già.
Cho nên vẫn luôn oán trách ông .
Ông cũng là những năm ông hổ thẹn với hai cụ nên vẫn nghĩ cách để bù đắp .
Đáng tiếc, cha .
Hạ Chí Phi vô cùng vui vẻ, nhưng quanh một vòng, phát hiện trong nhà một cái nồi nấu cơm cũng , nụ cứng ngắc mặt.
Hạ Hữu Đức thấy thế, cũng lúng túng giải thích một chút: "Anh cả, hai ngày chị dâu công tác ? Trong nhà đều là vợ em giúp nấu cơm, hôm nay nhà đẻ vợ em , cô thoải mái, bảo cô về xem. Cho nên bây giờ... Chuyện đó, là cơm trưa để em nấu ?"
"Không cần, chúng ngoài ăn cơm." Hạ Chí Phi vội vàng .
Hạ Toàn con trai trưởng, thở dài: "Vợ con thật là, nhiều năm như ngoài việc, năm nay nơi khác chứ? Không trong nhà cần chăm sóc ? Nhất là con, việc vất vả như ."
Hạ Chí Phi vô cùng cảm động: "Cha, Nghênh Nghênh cũng nỗi khổ tâm, những năm cô ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-483.html.]
"Được , nhắc đến nó nữa. Cha các con cũng vất vả, hôm nay cha tới, là chuyện xin con." Hạ Toàn xong, gọi con trai út tới.
Hốc mắt Hạ Toàn đỏ bừng: "Chí Phi, cha những năm hai vợ chồng con vẫn luôn nhung nhớ đứa cháu trai cả đời thất lạc của cha, chuyện là tâm bệnh của các con. Cha, cha cũng nên với con như thế nào."
"Chúng là một nhà, chuyện gì cha cứ thẳng là ." Hạ Chí Phi nghi ngờ, hôm nay ?
Hạ Toàn lập tức bảo Hạ Hữu Đức quỳ xuống: "Chí Phi , năm đó, chuyện con mất đứa nhỏ, thật liên quan đến Hữu Đức, năm đó Hữu Đức hồ đồ, lo lắng con con , sẽ chăm sóc con nó nữa. Những năm nó ở nhà , chăm sóc cha , bản lĩnh gì. Về nếu con nó mà giống như nó thì xong đời. Cho nên, nó mới hồ đồ, tìm bắt trộm con của con . Những năm , nó vẫn luôn dám , đến tận hôm nay cha cũng mới ."
Hạ Toàn xong, Hạ Chí Phi đ.ấ.m một cái lên mặt em trai: "Mày đồ khốn nạn! Hôm nay, hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày..."
Hạ Chí Phi đập hai nữa, Hạ Toàn nổi nữa: "Chí Phi, cha trong lòng con đau khổ, nhưng nó dù cũng là em trai con. Năm đó nếu như nó ở nhà chăm sóc cha và , khả năng cha cũng mất . Con quên khi qua đời gì với con ? Con quên những năm em trai con vất vả chăm sóc cha như thế nào hả? Nó với con, nhưng nó, con còn thể thấy cha ?"
Hạ Toàn rống lên.
"Anh, đ.á.n.h c.h.ế.t em , là em với ." Hạ Hữu Đức cũng cảm thấy hối hận, nếu như là thật, còn chẳng bằng ông tiếp tục giấu diếm.
Hạ Chí Phi cũng đ.á.n.h nữa.
Ông suy sụp tinh thần đất, bản cũng gào .
Hạ Toàn con trai trưởng, con trai út: "Chí Phi, bây giờ con của con, vẫn còn sống. Chúng đến huyện tìm thì thể tìm . chuyện của em trai con..."