Bạch Tú Tú thấy đứa nhỏ trong n.g.ự.c cô thì gật đầu đồng ý: “Được, sang tiệm cơm quốc doanh bên .”
Bạch Tú Tú đưa hai con tới quán cơm, vẫn gọi một ít bánh bao, còn thêm cho cô một tô canh nóng, xong xuôi đó thì mới hỏi: “Vợ chú ba, hôm nay cô chuyện gì với ?”
Triệu Thúy Hoa ăn xong một cái bánh bao thì mới : “Chị dâu, sáng sớm hôm nay cả nhà họ Vương về thôn xin thư giới thiệu.”
“Thư giới thiệu?” Bạch Tú Tú suy đoán.
“ , bọn họ chuẩn lên tỉnh thành, là nhà họ Vương thích gì đó, công tác của Chu Kiều Kiều và chú năm cũng là do thích tìm giúp. Em cảm thấy lời của bọn họ đáng tin, mấy năm cuộc sống nhà chẳng gì, lúc bọn họ tìm xin một công việc ? Cần gì chờ tới bây giờ? Em cảm thấy trong chuyện chắc chắn điều mờ ám.”
Triệu Thúy Hoa càng càng cảm thấy chuyện vấn đề.
Nghe cô xong, Bạch Tú Tú đại khái đoán Chu Kiều Kiều bày trò gì, cô hẳn là đang khiến cho Hạ Hữu Đức ch.ó cùng rứt giậu nhỉ?
“Chị dâu, chị xem... bọn họ đang bày trò gì ?” Triệu Thúy Hoa thấy Bạch Tú Tú gì với cô , trong lòng chút sốt ruột.
Lần cô tới đây, mục đích lớn nhất vẫn là mục đích thật sự của nhà họ Vương từ miệng Bạch Tú Tú.
Đầu óc của Bạch Tú Tú thông minh hơn cô nhiều.
Bạch Tú Tú , mỉm cô : “Ai mà chứ? Có lợi thì cô cũng hưởng, còn nếu là chuyện thì vợ chồng chú năm và cha lo liệu.”
“Chị đúng đấy, em thấy cả ngày bọn họ cứ xì xào gì đó, thật khiến cho sợ hãi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-475.html.]
“Vợ chú ba, về đây. Cô cứ ở đây từ từ ăn, ăn xong thì về sớm một chút, bên ngoài trời lạnh lắm, đừng để đứa nhỏ rét.” Bạch Tú Tú xong thì bỏ của chạy lấy .
Tin tức Triệu Thúy Hoa mang đến hôm nay vô cùng hữu dụng.
Chạng vạng, lúc Bạch Tú Tú tan tầm, bà chủ nhiệm Uông cau mày dặn dò những việc sắp tới cần lưu ý cho về.
Bạch Tú Tú đang chuẩn cửa thì thấy Tề Nghênh Nghênh đang bên ngoài nên quyết định trễ một chút.
Ở bên ngoài, Tề Nghênh Nghênh Vương Thanh Hòa, mở miệng bắt chuyện: “Lại tới chờ vợ ? Cháu đúng thật là quan tâm vợ .”
Nhắc tới Bạch Tú Tú, Vương Thanh Hòa bình thường thích chuyện thêm một sọt chuyện để , huống chi hiện tại đang cho Tề Nghênh Nghênh càng nhiều chuyện về , vì thế mà Vương Thanh Hòa thẹn thùng nở nụ : “Vợ của thì quan tâm chứ, điều kiện gia đình cô hơn nhiều, bình thường cha đều thiên vị mấy đứa em khác, chuyện đó cả thôn ai cũng . Cô chuyện nhưng vẫn nguyện ý gả cho , khi riêng khó xử ít , ngay cả những thứ mà và chị vợ gửi tới, cũng đòi chia. Bọn họ cũng thích hai đứa con của chúng , mấy năm nay cô chịu nhiều uất ức .”
Tề Nghênh Nghênh xong thì càng cảm thấy đôi vợ chồng nhà họ Vương chắc chắn là cha ruột của Vương Thanh Hòa.
Có nhà nào mà thương con trai cả của ? Cho dù thương con thì cũng thể thương cháu đích tôn? Cả con cả cháu đều thương, còn hà khắc bắt chẹt, quả là hiếm thấy.
Tuyệt đối là vấn đề!
Hai chuyện một lúc thì Bạch Tú Tú cũng từ trong văn phòng .
Thấy vợ , Vương Thanh Hòa càng tươi hơn.
Lúc Bạch Tú Tú , thấy Tề Nghênh Nghênh thì giả vờ mất mát thở dài: “Cha chúng đưa cả gia đình lên tỉnh thành , là tìm công việc cho bọn họ.”